Cô ta giống hệt tôi lúc trước.
Cũng bị ép “xuyên không”.
Hà Minh Chi đã điều tra rõ mọi chuyện, hắn đang trả thù cô ta.
Lương Tư Uyển giãy mạnh khỏi sự kìm kẹp của bà vú, luống cuống bò lết về phía trước vài bước, cười lấy lòng:
“Ông xã, đúng là anh rồi!”
“Anh đừng giận, nghe em giải thích. Em chỉ là nhất thời hồ đồ. Em sợ chị ta vừa về, đặc biệt là trong bụng còn đang mang thai, anh sẽ không cần mẹ con em nữa. Em chỉ muốn cho chị ta một bài học, em chưa từng nghĩ chị ta sẽ chết.”
“Hơn nữa, cái chết của chị ta. Đó cũng là vì sức khỏe chị ta yếu, mất máu quá nhiều, liên quan gì đến em?”
“Việc em bảo Tiểu Nhật cấu chị ta… chuyện, chuyện đó chỉ là trẻ con không hiểu chuyện, nghịch ngợm đùa giỡn thôi.”
Lương Tư Uyển chỉ vào cách bài trí xung quanh, rồi lại chỉ vào quần áo trên người Hà Minh Chi:
“Những thứ này đều là giả, là do anh bày ra đúng không?”
“Ông xã, anh đừng chơi nữa, em biết lỗi rồi, em thực sự biết lỗi rồi. Anh mau đưa em về đi! Ở đây đáng sợ quá, những người này đáng sợ quá. Minh Chi, xin anh đấy, nể tình Tiểu Nhật, anh đưa em về nhà đi!”
“Sau này em nhất định sẽ ngoan ngoãn, không dám thế nữa!”
Nói rồi, Lương Tư Uyển khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem.
Nhưng Hà Minh Chi chỉ lặng lẽ lắng nghe, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào.
Cho đến khi Lương Tư Uyển khóc lóc gào thét đến kiệt sức, giọng nói dần nhỏ lại, Hà Minh Chi mới khẽ nhúc nhích.
Nhạt nhẽo lên tiếng:
“Nô tỳ bỏ trốn, phải chọc mù hai mắt, đánh gãy chân.”
“Người đã ‘mua’ về rồi, thì cứ làm theo quy củ trong phủ. Giao cho Lý quản sự.”
Nói xong, Hà Minh Chi không ở lại thêm, quay lưng đi thẳng vào gian nhà trong.
“Không—”
“Hà Minh Chi, anh không thể đối xử với em như vậy! Em là vợ anh, em là mẹ của Tiểu Nhật.”
“Đây căn bản không phải trò xuyên không khốn khiếp gì cả, anh quay lại đi. Anh đưa em về đi!”
9
Tiếng hét của Lương Tư Uyển xé ruột xé gan.
Một bà vú nhổ toẹt một bãi nước bọt, chửi thề:
“Ồn ào chết đi được!”
Nói rồi, bà ta không biết mò từ đâu ra một cục giẻ rách bốc mùi thiu thối, không chút nương tay, nhét thẳng vào cái miệng đang há to gào thét chửi rủa của Lương Tư Uyển!
“Ưm… ử—”
Tiếng của Lương Tư Uyển lập tức bị bịt kín.
Mùi hôi thối tồi tệ của mảnh giẻ rách xộc thẳng lên mũi, xông đến mức trước mắt cô ta tối sầm, dạ dày cuộn trào.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Nhét giẻ xong, hai bà vú nhìn nhau.
Sau đó, những cú đấm đá giống như mưa rào, không chút thương tiếc trút xuống người Lương Tư Uyển!
Kể từ ngày đó, trong giới thượng lưu không bao giờ còn ai tên là “Lương Tư Uyển” nữa.
Chỉ là trên hòn đảo mang đậm phong cách cổ kính này, xuất hiện thêm một người đàn bà què quặt, mù lòa, điên điên khùng khùng, chuyên lo việc cọ rửa bô đi vệ sinh và nhà xí cho toàn phủ.
Chẳng ai biết mắt cô ta bị mù như thế nào.
Có lẽ là do một lần vô tình va phải góc bàn nhọn hoắt, cũng có lẽ là lúc bị “dạy dỗ”, một loại chất lỏng nóng rẫy nào đó đã tạt vào mắt.
Cũng chẳng ai rõ chân cô ta bị què ra sao.
Có thể là trượt chân lăn từ cầu thang xuống, cũng có thể là bị vật nặng vô tình rơi trúng đập nát xương bánh chè.
Tóm lại, khi Lương Tư Uyển xuất hiện trước mặt người khác một lần nữa.
Đã mất đi khả năng nhìn, đôi mắt mở to vô hồn, không có tiêu cự.
Hai chân vặn vẹo theo một góc độ không tự nhiên, vĩnh viễn không thể đứng dậy được nữa, chỉ có thể dựa vào sức lực của hai cánh tay, nhọc nhằn bò lết trên mặt đất ẩm ướt, lạnh lẽo.
Cô ta mặc bộ quần áo rách rưới nhất, mỏng manh nhất, tỏa ra mùi hôi thối.
Trong kẽ móng tay vĩnh viễn bám đầy bùn đen, tóc tai bết dính bóng nhẫy, chấy rận bò lổm ngổm trên đầu.