Tôi trực tiếp bước ra khỏi phòng họp.
Đây hẳn là kết cục tốt nhất.
Ân oán quá khứ xóa bỏ một nét, từ đây không còn vướng bận.
Tôi được bổ nhiệm làm viện trưởng bệnh viện tại một khu đô thị mới trọng điểm của thành phố.
Ba mươi lăm tuổi, trở thành một trong những viện trưởng bệnh viện tuyến ba trẻ nhất toàn thành phố.
Trước ngày nhận chức, tôi về nhà ở cùng ba mẹ vài hôm.
Mẹ tôi nắm tay tôi, đột nhiên nói: “Tiểu Lam, Cố Cảnh Châu đã tới rồi.”
Tim tôi chợt thắt lại.
“Anh ta bán căn nhà cũ của gia đình, gom được một khoản tiền, nói là bồi thường cho con chuyện năm đó.”
Mẹ đặt một thẻ ngân hàng lên bàn tôi.
“Anh ta nói, cả đời này người anh ta có lỗi nhất chính là con. Trước đây anh ta luôn nghĩ sau này sẽ có cơ hội bù đắp cho con chút gì đó, bây giờ thì… anh ta cũng chẳng còn gì để cho nữa.”
Tôi nhìn tấm thẻ ấy, một chữ cũng không nói ra được.
“Anh ta còn nói,” mẹ tôi thở dài, “anh ta chúc con tiền đồ rộng mở, mong con quên anh ta đi.”
“Một đứa trẻ số khổ,” mẹ tôi thở dài, “sức khỏe sụp đổ, công việc cũng mất, giờ một mình, sống rất chật vật.”
Tôi không nhận tấm thẻ đó.
Ngày hôm sau, tôi gửi trả lại, kèm theo một mảnh giấy.
【Món nợ của anh đã trả xong. Tương lai của tôi, tôi tự giành lấy.】
Đến bệnh viện khu mới, cuộc sống như bị bấm nút tua nhanh.
Tôi xoay xở giữa xây dựng các chuyên khoa và vô số cuộc họp, chạy ngược chạy xuôi vì sự phát triển của bệnh viện.
Tên tôi cũng bắt đầu thường xuyên xuất hiện trên các bản tin địa phương.
Tôi nghĩ, tôi và Cố Cảnh Châu đã đứng ở những tầng lớp và quỹ đạo cuộc đời khác nhau, đời này thật sự sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa.
Cho đến hai năm sau, khu vực tôi phụ trách gặp trận mưa lớn trăm năm có một, gây lũ quét và sạt lở đất.
Chỉ sau một đêm, nhiều xã trấn bị cắt đứt đường sá, thông tin liên lạc hoàn toàn tê liệt.
Trung tâm y tế nơi tôi công tác trở thành một ốc đảo.
Tôi tổ chức toàn bộ nhân viên y tế và bệnh nhân sơ tán lên tòa nhà điều trị ở vị trí cao hơn, đồng thời tìm mọi cách liên hệ với bên ngoài.
Tình hình ngày càng xấu, nước lũ bắt đầu xói vào móng tòa nhà, phía sườn núi sau vang lên những tiếng ầm ầm đáng sợ.
Tất cả đều chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.
Tôi đã viết xong di thư.
Ngay khi chúng tôi chuẩn bị tiến hành đợt di chuyển cuối cùng, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động cơ gầm rú và ánh đèn pha quét sáng.
Đội cứu hộ đã tới.
Một đội cứu hộ y tế dân sự gồm vài chiếc xe địa hình, trang bị đầy đủ, như một lưỡi dao sắc, mạnh mẽ mở ra một con đường giữa dòng lũ.
Họ lao tới trước tòa nhà.
Người đàn ông dẫn đầu tháo mũ bảo hiểm, lộ ra gương mặt bê bết bùn nước.
Là Cố Cảnh Châu.
Anh gầy rộc đến biến dạng, nhưng ánh mắt sắc bén như sói.
“Thẩm Lam, tôi đến đón em về nhà.”
Tôi nhìn anh, trong đầu ong ong.
“Sao anh lại ở đây?”
“Sau khi nghỉ việc, tôi cùng bạn bè lập đội cứu hộ này.”
Anh nói ngắn gọn: “Kiếm miếng cơm sống.”
Anh nhìn tôi, nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng.
“Không ngờ, lại thật sự có lúc dùng được.”
Người của anh không nhiều, nhưng kinh nghiệm dày dạn, che chở cho chúng tôi rút lui an toàn.
Trên đường đi, sườn núi phía sau lại sạt lở lần nữa, dòng bùn đá khổng lồ cuốn theo cây cối và tảng đá, lao thẳng về phía xe tôi.
Chiếc xe của Cố Cảnh Châu đột ngột tăng tốc, lao ngang sang, dùng thân xe của mình chặn cứng xe tôi.
Cú va chạm dữ dội khiến trời đất quay cuồng.
Tôi bị luồng khí xung kích làm cho choáng váng, tai ù đặc, không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.
Tôi gắng gượng bò dậy, lao về phía chiếc xe địa hình đã bị ép biến dạng.
Cửa xe méo mó không mở được.
Cố Cảnh Châu ngã gục trên ghế lái, toàn thân đẫm máu.
Tôi kéo anh ra khỏi xe, anh vẫn còn một hơi thở mong manh.
Ngực anh bị một mảnh kim loại từ vô-lăng gãy đâm xuyên, máu không ngừng tuôn ra.
“Cố Cảnh Châu! Anh tỉnh lại đi!”
Anh mở mắt, nhìn tôi, mỉm cười.
“Tiểu Lam… đừng sợ… anh đến… đón em… về nhà…”
Tay anh run rẩy muốn đưa lên chạm vào mặt tôi, nhưng lại vô lực rơi xuống.
“Nếu như… năm đó… anh không lấy trộm… giấy báo trúng tuyển của em…”
“Không có ‘nếu như’.”
Tôi nhìn anh, từng chữ rõ ràng: “Cố Cảnh Châu, sự hy sinh của anh… chỉ cảm động được chính anh mà thôi.”
Ánh sáng trong mắt anh dần tắt.
Nước mắt tôi rơi xuống, nhỏ lên gương mặt anh.
Cố Cảnh Châu, anh sai rồi.
Nếu được sống lại một lần nữa, tôi vẫn muốn gặp anh.
Vì chính anh… đã cho tôi thấy sự xấu xa của lòng người, cũng khiến tôi hiểu rằng: không thể dựa vào ai khác ngoài chính mình.
Chính vì anh đã khiến tôi chết tâm hoàn toàn, nên tôi mới từng bước đi được đến ngày hôm nay.
Tang lễ của Cố Cảnh Châu do tôi tổ chức.