“Hồi nhỏ con có thấy kỳ lạ không? Nhà mình không bao giờ ăn cay, không bao giờ ăn hành, tất cả các món ăn đều phải nấu theo khẩu vị của bố con.”

Con bé gật đầu.

“Con thấy chuyện đó là bình thường đúng không? Mẹ cũng từng nghĩ đó là bình thường, và điều bình thường ấy đã kéo dài suốt ba mươi hai năm.”

Tôi xoay xoay tách trà trên bàn.

“Tháng trước có kết quả khám sức khỏe, thoái hóa đốt sống cổ, thoát vị đĩa đệm, mòn sụn chêm khớp gối. Bác sĩ nói, cơ thể mẹ bây giờ chẳng khác gì bà lão sáu mươi lăm tuổi. Con đoán xem bố con nói gì?”

“Bố nói gì ạ?”

“Ông ấy nói ‘Đến tuổi này rồi ai mà chẳng có bệnh’, sau đó bảo mẹ đi về hầm canh sườn cho ông ấy.”

Trần Duyệt cúi đầu.

“Con có biết lương hưu của bố con là bao nhiêu không?”

Nó lắc đầu.

“Mẹ cũng không biết. Kết hôn ba mươi hai năm mẹ không biết lương của chồng mình được bao nhiêu. Thẻ lương của ông ấy chưa bao giờ cho mẹ xem, mọi chi tiêu trong nhà đều lấy từ tiền lương của mẹ. Ông ấy nói tiền của ông ấy phải để dành ‘phòng khi bất trắc’. Phòng khi bất trắc cái gì? Chưa bao giờ ông ấy nói rõ.”

“Vậy bao năm qua mẹ…”

“Học phí của con, học phí của em trai con, tiền học thêm, tiền đồng phục, tiền sinh hoạt, tiền điện nước, phí quản lý — tất cả đều do mẹ trả. Mỗi tháng ông ấy gửi cho bà nội hai ngàn, việc này mẹ biết, và mẹ cũng chưa bao giờ cản. Số tiền còn lại đi đâu, mẹ không hề biết một xu một hào.”

Bàn tay Trần Duyệt siết chặt lại.

“Mẹ—”

“Mẹ không cần con thương hại mẹ. Mẹ nói những chuyện này với con, là để con biết, mẹ rời đi không phải vì một phút bốc đồng, cũng không phải do tiền mãn kinh.”

Tôi đặt giấy đăng ký kết hôn lên bàn.

“Là do mẹ đã tỉnh ngộ rồi.”

Trần Duyệt im lặng rất lâu.

Cuối cùng con bé đứng dậy bước đến bên cạnh tôi, cúi người ôm chầm lấy tôi.

Nó không khóc.

Nhưng tôi cảm nhận được nó đang run rẩy.

“Mẹ, con sẽ tìm luật sư cho mẹ.”

Chương 10

Bạn học đại học của con gái Trần Duyệt tên là Tôn Chiếu, đang làm luật sư ở thành phố này, chuyên thụ lý các vụ án hôn nhân gia đình.

Trần Duyệt gọi điện thoại cho cô ấy, chiều hôm sau chúng tôi gặp nhau tại văn phòng luật.

Tôn Chiếu ngoài ba mươi tuổi, tác phong nhanh nhẹn dứt khoát, nói chuyện vô cùng thẳng thắn.

“Cô à, cô kết hôn ba mươi hai năm rồi, tình hình tài sản cô nói sơ qua cho cháu nghe với.”

“Nhà là mua sau khi kết hôn, đứng tên ông ấy. Ông ấy bảo chỉ ghi tên một người cho thủ tục đỡ rườm rà.”

Tôn Chiếu nhíu mày.

“Lúc mua nhà cô có bỏ tiền ra không?”

“Tiền trả trước là mười sáu vạn, tôi bỏ ra chín vạn.”

“Có lịch sử chuyển khoản không ạ?”

“Hồi đó toàn dùng tiền mặt, không có sao kê gì cả.”

Cô ấy gật đầu, tiếp tục hỏi.

“Còn xe thì sao ạ?”

“Ông ấy đứng tên một chiếc, xe khoảng mười vạn.”

“Tiền tiết kiệm?”

“Không rõ. Ông ấy không bao giờ cho tôi động vào thẻ lương.”

“Chú nhà làm việc ở cơ quan nhà nước cả đời, tính theo mức bình thường, lương hưu sẽ rơi vào khoảng mười hai đến mười lăm ngàn tệ. Cộng thêm tiền tiết kiệm ngần ấy năm…”

Cô ấy ngừng lại một chút.

“Cô à, cháu nói thật với cô. Nếu chú ấy giấu giếm, tẩu tán tài sản, chúng ta cần phải tra sao kê ngân hàng. Tòa án có thể ra lệnh trích xuất. Nhưng điều kiện tiên quyết là, cô phải chính thức đệ đơn khởi kiện ly hôn.”

“Được.”

“Còn một chuyện nữa.”

Cô ấy liếc nhìn tôi.

“Chồng cô có đồng ý ly hôn không?”

“Không đồng ý.”

“Vậy lần khởi kiện đầu tiên, xác suất cao là tòa sẽ không phán quyết ly hôn.”

Tôi nhìn cô ấy.

“Không phán ly hôn thì tôi kiện tiếp.”

Cô ấy mỉm cười.

“Cô à, cô là thân chủ tỉnh táo nhất mà cháu từng gặp. Được rồi, cháu sẽ nhận vụ này.”

Lúc bước ra khỏi văn phòng luật sư, Trần Duyệt khoác tay tôi.

“Mẹ, con nói chuyện này.”

“Chuyện gì?”

“Chồng con bảo, nếu mẹ cần dùng tiền, mẹ đừng khách sáo với bọn con.”