“Cộng với một nửa giá trị căn nhà sau khi thẩm định, chiết khấu giá trị xe, phân chia số dư tài khoản, ước tính sơ bộ bà Châu Mẫn Hoa sẽ nhận được không dưới sáu mươi vạn tệ.”

Miệng Trần Kiến Hồng há hốc thành chữ O.

Trần Kiến Quân gãi gãi sau gáy.

Mặt Trần Kiến Quốc trắng bệch.

Chương 15

“Sáu mươi vạn? Bà nằm mơ đi!”

Cuối cùng Trần Kiến Quốc cũng nhảy dựng lên, giọng lớn đến mức phòng bên cạnh cũng nghe thấy.

“Châu Mẫn Hoa, một cắc bà cũng đừng hòng lấy! Cái nhà này là do tôi chắt chiu từng viên gạch mà có, mỗi tháng bà làm được có vài ngàn bạc lẻ, lấy mặt mũi đâu mà đòi sáu mươi vạn?”

“Ông Trần Kiến Quốc, xin ông hãy bình tĩnh.” Luật sư Tôn Chiếu không hề cao giọng.

“Bình tĩnh? Bà ta cấu kết với luật sư đến đào mỏ tôi, cô bảo tôi bình tĩnh thế nào được?”

“Đây không phải là đào mỏ, đây là pháp luật. Nếu ông có dị nghị về phương án phân chia tài sản, chúng ta gặp nhau ở tòa. Đến lúc đó tòa án sẽ triệu tập cả bà Vương Mỹ Cầm ra hầu tòa làm chứng.”

Câu nói này giống như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt Trần Kiến Quốc.

Miệng ông ta mấp máy mấy cái nhưng không phát ra tiếng.

Trần Kiến Hồng kéo tay ông ta lại: “Kiến Quốc… cái cô Vương Mỹ Cầm đó rốt cuộc là…”

“Không liên quan đến chị!” Ông ta hất tay chị gái ra.

Tôi đứng dậy, đặt chén trà xuống.

“Trần Kiến Quốc, tôi nói lần cuối cùng.”

Ông ta nhìn tôi.

Tôi nhìn người chồng đã chung sống ba mươi hai năm của mình, người đàn ông đã bắt tôi nấu cơm cả đời, giặt giũ cả đời, nuôi nấng hai đứa con, gánh vác cả gia đình, để rồi đến cuối cùng ngay cả khoản tiền lương hưu cũng muốn bòn mót đem đi nuôi người đàn bà khác.

“Trong cuộc hôn nhân này, tôi không có gì phải hổ thẹn với ông. Là ông có lỗi với tôi.”

“Gặp nhau ở tòa.”

Tôi quay người bước ra ngoài.

Lúc đi đến cửa, Trần Kiến Hồng đuổi theo.

“Mẫn Hoa—”

Tôi quay đầu lại.

Đôi môi bà ta run run.

“Cái cô Vương Mỹ Cầm đó… Kiến Quốc nó có thật sự…”

“Chị tự đi mà hỏi ông ta. Chuyện tôi hỏi ba mươi hai năm cũng không tìm ra được đáp án, biết đâu chị em với nhau lại dễ mở lời hơn.”

Tôi đẩy cửa bước ra ngoài khoảng không ngập tràn ánh nắng.

Đã là cuối tháng ba, mặt trời bắt đầu tỏa nắng ấm.

Tôi bước ra khỏi quán trà, luật sư Tôn Chiếu đuổi theo phía sau.

“Cô à, xác suất cao là chú ấy sẽ tìm cách tẩu tán nốt số tài sản còn lại trước khi ra tòa. Cháu cần phải làm đơn xin bảo toàn tài sản càng sớm càng tốt.”

“Cháu đi làm đi.”

Cô ấy nhìn tôi, khựng lại một chút.

“Cô à, cô không sao chứ?”

“Cô không sao.”

Tôi thực sự không sao.

Chỗ đau nhất đã đau từ ba mươi hai năm trước rồi. Lần đầu tiên ông ta quát thẳng vào mặt tôi “đàn bà thì biết cái gì”, tôi đã đau âm ỉ mấy ngày trời. Sau này số lần đau quá nhiều, chỗ đó đã chai sạn lại.

Bây giờ nhát dao này chém xuống, cũng chỉ cứa vào lớp chai sần mà thôi.

Điện thoại đổ chuông.

Không phải Trần Kiến Quốc, không phải chị chồng.

Là một số điện thoại lạ.

Tôi nghe máy.

“Xin hỏi có phải là chị Châu Mẫn Hoa không ạ?”

“Đúng vậy.”

“Tôi là Vương Mỹ Cầm.”

Chương 16

Giọng nói không còn trẻ nữa, nhưng mang theo sự rụt rè dè dặt mà tôi cảm thấy rất đỗi quen thuộc.

“Cô tìm tôi có việc gì?”

“Chị Châu, tôi biết chị đang làm thủ tục ly hôn với anh Trần. Tôi không có ác ý gì đâu, tôi chỉ muốn gặp mặt nói chuyện với chị một lát.”

“Tôi với cô chẳng có gì để nói cả.”

“Có một chuyện chị không biết. Về khoản tiền hơn ba mươi vạn đó — không giống như chị nghĩ đâu.”

Vốn dĩ tôi định cúp máy.

Nhưng câu nói sau đó của cô ta khiến tôi khựng lại.

“Anh Trần nói số tiền đó là cho tôi, nhưng thực chất… một nửa trong số đó đã bị anh ấy lấy đi mua các gói đầu tư sinh lời, người đứng tên là cháu trai của anh ấy.”

Cháu trai ông ta.

Là con trai của Trần Kiến Quân, tên Trần Húc.