“Sau đó, Tiểu Tuệ phát hiện mình mang thai, đó chính là Cố Tinh.”
“Chúng tôi đều khuyên nó bỏ đứa bé đi, không thể để đứa con này trở thành gánh nặng suốt đời của nó.”
“Nhưng nó không chịu, nó bảo đứa trẻ vô tội.”
“Chỉ tại nó quá mềm lòng, quá lương thiện.”
“Mãi đến một ngày, Trương Vũ lại say rượu, vì một chuyện nhỏ nhặt mà hắn đạp thẳng vào cái bụng mang bầu bảy tháng của nó.”
“Cú đạp đó, suýt chút nữa đã cướp đi mạng sống của hai mẹ con nó.”
“Và cũng chính cú đạp đó cuối cùng đã khiến nó tỉnh ngộ hoàn toàn.”
“Nhân lúc Trương Vũ ra ngoài đánh bạc, chúng tôi đã đưa nó đến chỗ tôi trong đêm, từ đó không bao giờ quay lại nữa.”
“Sau đó nữa thì nghe nói cái tên súc sinh đó vì tội cướp tài sản gây thương tích nên đã bị bắt đi, bị kết án mười năm.”
“Tất cả chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ cơn ác mộng cuối cùng đã kết thúc.”
Đội trưởng Lý lẳng lặng lắng nghe, tay cầm bút ghi chép thoăn thoắt trên cuốn sổ.
“Vậy Cố Tinh – đứa trẻ đó… Thái độ của Châu Tuệ đối với thằng bé như thế nào?”
Châu Lị thở dài, ánh mắt trở nên phức tạp hơn.
“Nói là không hận thì là nói dối.”
“Đứa trẻ đó giống Trương Vũ quá, đặc biệt là đôi mắt kia, y hệt như đúc.”
“Mỗi lần Tiểu Tuệ nhìn thấy thằng bé, nó lại nhớ tới những trải nghiệm đáng sợ trước kia.”
“Nó sẽ không kiềm chế được mà run rẩy, gặp ác mộng.”
“Chúng tôi đều khuyên nó mang đứa trẻ cho người khác đi, thà đau một lần rồi thôi.”
“Nhưng nó vẫn không chịu.”
“Nó bảo, đây là con của nó, nó không thể vứt bỏ thằng bé.”
“Về sau, nó quen biết Cố Vĩ.”
“Cố Vĩ là một người tốt, thực sự đấy, cả nhà chúng tôi đều rất biết ơn anh ấy.”
“Anh ấy không chê bai quá khứ của Tiểu Tuệ, cũng chẳng chê bai cục nợ là Cố Tinh, anh ấy đối xử với hai mẹ con nó thật sự không có gì để chê.”
“Chúng tôi đều tưởng rằng, Tiểu Tuệ cuối cùng đã qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai, có thể bắt đầu một cuộc sống mới.”
“Nhưng ai mà ngờ được…”
Giọng Châu Lị nghẹn ngào, không thể nói tiếp được nữa.
Phòng thẩm vấn rơi vào im lặng.
“Vậy Châu Tuệ có nhắc với cô chuyện cô ấy sợ Trương Vũ ra tù không?” Đội trưởng Lý đúng lúc gặng hỏi tiếp.
“Có chứ, sao lại không nhắc!”
Cảm xúc của Châu Lị bỗng chốc trở nên kích động.
“Vừa đầu năm nay, nó gọi điện thoại cho tôi, giọng run lẩy bẩy không thành tiếng.”
“Nó nói, nó nhận được một bức thư, là do Trương Vũ gửi từ trong tù ra!”
“Trong thư không viết gì đe dọa cả, chỉ bảo là hắn sắp ra ngoài rồi, hắn rất nhớ nó, cũng rất nhớ ‘con trai’ của bọn họ!”
“Hắn nói, hắn sẽ tới tìm hai mẹ con!”
“Lúc đó Tiểu Tuệ suy sụp hẳn, nó bảo ác quỷ sắp quay lại rồi, hắn muốn đến cướp đi tất cả những gì nó đang có hiện tại, hắn muốn đến phá hủy cuộc sống của nó!”
“Tôi bảo nó báo cảnh sát, nhưng nó bảo không có ích gì, Trương Vũ không nói sẽ làm hại nó, cảnh sát sẽ không quan tâm đâu.”
“Tôi bảo nó kể cho Cố Vĩ, nó bảo không dám, nó sợ Cố Vĩ biết sẽ chê bai nó, sẽ bỏ rơi nó.”
“Nó nhốt mình trong nhà, suốt ngày rửa mặt bằng nước mắt, người gầy rộc đi một vòng.”
“Nó bảo, chỉ cần nhìn thấy mặt Cố Tinh, nó dường như lại thấy Trương Vũ đang cười nham hiểm với mình.”
“Nó bảo, nó sắp bị ép đến phát điên rồi!”
Nghe đến đây, bàn tay Đội trưởng Lý bỗng chốc nắm chặt lại.
Dường như chú đã tìm thấy chiếc chìa khóa để giải mã màn sương mù này.
Động cơ.
Đã tìm thấy động cơ Châu Tuệ giết chết chính con đẻ của mình.
Không phải là thù hận đơn thuần, mà bắt nguồn từ sự chuyển dời nỗi sợ hãi về quá khứ, cùng với sự tuyệt vọng trước thảm họa tàn khốc ở tương lai.
Trương Vũ sắp mãn hạn tù, hệt như thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu bà.
Mà Cố Tinh, đứa con trai giống “ác quỷ” như đúc này, chính là ngòi nổ của thanh kiếm đó.