“Hôm nay phải cạy miệng được bọn chúng!”

Cùng lúc đó.

Tại phòng thẩm vấn của đồn cảnh sát.

Lâm Na đang lấy lời khai.

Nữ cảnh sát thông báo cho cô ta kết quả xét nghiệm “thịt bí truyền”.

“Thịt bí truyền bán trong quán của cô là thịt người.”

Lâm Na đơ người ngay tại chỗ.

Sắc mặt cô ta trắng bệch.

Cô ta nhớ lại cảnh tối qua còn phụ giúp xiên thịt.

Cô ta hoảng sợ tột độ.

“Tôi… tôi không biết gì hết!!”

Cô ta lồm cồm bò lùi về góc tường.

Cô ta há miệng thở dốc.

“Ọe!!”

Cô ta úp mặt xuống đất nôn mửa điên cuồng.

Nôn đến tận khi chỉ còn ra toàn nước chua.

Cô ta lật trắng dã mắt rồi ngất xỉu.

Xe cứu thương rú còi chạy tới.

Nhân viên y tế cáng Lâm Na đi.

Bên ngoài quán thịt nướng giăng lên dải ruy băng phong tỏa kéo dài.

Trên cửa dán niêm phong của vụ án trọng điểm.

Bạt che chắn hiện trường được dựng lên trong đêm.

Tính chất vụ án chính thức được nâng cấp thành vụ giết người phanh thây đặc biệt nghiêm trọng.

7

Trong phòng thẩm vấn, ánh đèn sợi đốt bật sáng trưng.

Tên giả mạo ngồi trên ghế sắt.

Hắn đeo còng tay.

Hắn vẫn còn rất ngang ngược.

Hắn gào thét vào mặt cảnh sát:

“Tôi chính là Chu Hạo!”

“Con mụ điên Tô Dao muốn nuốt trọn quán của tôi!”

“Cảnh sát các anh dựa vào cái gì mà bắt tôi!”

“Tôi muốn gặp luật sư của tôi!”

“Tôi sẽ kiện các người tội lạm dụng chức quyền!”

Đội trưởng Trương kéo ghế ngồi xuống.

Anh ta lạnh lẽo nhìn chằm chằm kẻ đối diện.

“Luật sư?”

“Một con bạc nợ 3 triệu tệ tiền vay nặng lãi như mày thì đào đâu ra tiền thuê luật sư?”

Biểu cảm của tên giả mạo cứng đờ thấy rõ.

Ánh mắt hắn né tránh.

Hắn cố gồng lên cãi lại:

“Anh nói hươu nói vượn!”

“Quán thịt nướng của tôi doanh thu mỗi tháng mấy chục vạn tệ!”

“Làm sao tôi có thể nợ tiền được!”

Đội trưởng Trương hừ lạnh một tiếng.

Anh ta ném xấp hồ sơ hộ tịch xuống bàn cái “bộp”.

“Mày tên là Chu Uyên.”

“Là đứa con trai út sinh đôi nhà họ Chu được nuôi ở dưới quê.”

“Đóng giả làm anh trai mày mà mày nghiện rồi à?”

Sắc mặt Chu Uyên tức khắc trắng nhợt.

Hắn lắp bắp phản bác:

“Các người bịa chuyện!”

“Vết bớt trên mông tôi và ADN đều chứng minh tôi là Chu Hạo!”

“Các người đang đổ oan giáng họa cho người tốt!”

Đội trưởng Trương chỉ thẳng mặt hắn mà mắng:

“ADN chỉ chứng minh được mày là con trai của ông Chu Kiến Quốc.”

“Vết bớt đó là hình xăm.”

Đội trưởng Trương ném thẳng bản giám định pháp y vào mặt hắn.

“Chu Hạo thật đã bị chúng mày băm thành từng mảnh!”

“Cậu ta đang nằm trên bàn ghép xác của pháp y kìa!”

“Thịt trong tủ đông đã được giám định ADN rồi!”

“Mày còn định diễn đến bao giờ!”

Chu Uyên sợ đến mức đổ mồ hôi hột.

Hắn ngồi thượt trên ghế run cầm cập.

Đáy mắt hắn đầy vẻ hoảng loạn.

“Tôi…”

Hắn nuốt nước bọt.

Hắn bắt đầu điên cuồng ngụy biện:

“Chuyện đó cũng không phải do tôi làm!”

“Là nó coi thường đứa em trai từ quê lên là tôi trước!”

“Nó ra tay đánh tôi!”

“Tôi chỉ phòng vệ chính đáng!”

“Tôi lỡ tay đẩy nó một cái!”

Đội trưởng Trương tức đến bật cười.

“Phòng vệ chính đáng?”

“Mày phòng vệ kiểu gì mà anh trai mày nát thành đống thịt vụn thế?”

Anh ta lật báo cáo khám nghiệm tử thi đến trang cuối cùng.

“Pháp y giám định xương đốt sống cổ nạn nhân bị gãy lìa.”

“Vết thương chí mạng là vết chém.”

“Hung khí chém từ phía sau xuống.”

“Đây là tội cố ý giết người có mưu đồ!”

Mặt Chu Uyên đỏ gay như gan lợn.

Hắn há mồm thở dốc.

“Tôi không biết anh đang nói cái gì!”

“Tôi không giết người!”

Đội trưởng Trương quăng ra mấy tờ sao kê ngân hàng.

“Mày nướng sạch tiền dưỡng già của bố mẹ.”

“Mày vay 3 triệu tệ (khoảng hơn 10 tỷ VNĐ) nặng lãi trên mạng đánh bạc.”

“Bọn đòi nợ đã gửi tin nhắn đe dọa đòi chặt tay chặt chân mày.”

“Mày cùng đường bí lối mới mò đến tìm anh trai đòi tiền!”

Bị nói trúng tim đen.