Nam Chi Chi cuối cùng cũng hoàn hồn từ cơn sững sờ vừa rồi, vừa định kéo Vạn Kiều Kiều trong lòng mình xuống thì nghe thấy ở cửa, đột nhiên truyền đến một giọng nam đè nén cơn giận.

“Đây là đang làm gì?!”

Người đến thân hình cao lớn, bất kể là tuổi tác hay diện mạo, liếc mắt là có thể nhận ra đó chính là cha ruột của A Tuế, cũng là người đàn ông duy nhất trong nhà này, Vạn Vân Đào.

Bên cạnh anh ta còn có một mỹ nhân tinh xảo, thân hình cao gầy, ăn mặc xinh đẹp.

Hai người vừa bước vào cửa đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hiển nhiên đều có chút ngây ra.

Dù sao thì trong tình huống bình thường, một bé gái còn chưa cao tới một mét, thế nào cũng không thể nhấc nổi một cậu bé cao hơn mình cả cái đầu.

Đứa trẻ này, là quái vật sao?

Vạn Vân Đào trong lòng nghĩ vậy, nhưng vẫn lập tức cùng Tiểu Vương bước lên phía trước, cứu Vạn Thước đang bị nhét trong bình hoa ra.

Xác định đứa trẻ không sao, anh ta lại nhìn về phía đứa bé vừa được đón về, trong ánh mắt mang theo vài phần lạnh lẽo giận dữ.

“Vừa mới trở về, sao con đã dám ra tay với anh trai con rồi?!”

Tiểu A Tuế đối diện với ánh mắt trầm giận của anh ta, lại rất đương nhiên nói:

“A Tuế là, tự vệ chính đáng!”

Là sư phụ thứ hai dạy, tự vệ chính đáng, không tính là đánh nhau.

Vạn Vân Đào nhìn cô bé trước mắt, mềm mại đáng yêu mà mặt mày lại đầy quật cường, sự áy náy trong lòng vì mấy năm nay bé lưu lạc bên ngoài thoáng chốc tan biến, đáy lòng cũng không hiểu sao mà sinh ra chút chán ghét.

“Con còn dám ngụy biện! Nhỏ như vậy mà đã ác độc thế này! Thật sự không có chút giáo dưỡng nào……”

Chỉ là chưa kịp nói xong, những lời sau đã bị Nam Chi Chi lớn tiếng cắt ngang.

“Vân Đào!!”

Nam Chi Chi không dám tin, chồng mình vậy mà lại dùng những từ như thế để hình dung đứa trẻ mà họ khó khăn lắm mới tìm về, hôm nay mới là lần đầu tiên gặp mặt.

Đó là con ruột của anh ta mà!

Dù Tuế Tuế có làm quá tay một chút, cũng là vì Vạn Thước ra tay với bé trước!

Cô nhịn cơn đau trên lưng mà đứng dậy, theo bản năng kéo Tiểu A Tuế vào lòng mình, hai tay che tai bé lại, không muốn bé nghe thấy bất kỳ lời nào không hay từ cha mình.

Lại được kéo vào lòng ấm áp lần nữa, Tiểu A Tuế rõ ràng ngẩn ra.

Cảm nhận được sau lưng mẹ vì đau đớn mà khẽ run rẩy, Tiểu A Tuế bỗng đưa tay ra, làm tư thế ôm lại, nhưng bàn tay nhỏ lại nhẹ nhàng vuốt qua vùng lưng bị thương của mẹ.

Ngón tay bé xíu như đang nhanh chóng vẽ một hoa văn lên đó.

Không ai nhìn thấy, theo động tác lướt qua của ngón tay bé, nơi đầu ngón tay có từng chút linh quang chảy ra.

Những linh quang ấy theo đầu ngón tay bé thấm vào sau lưng Nam Chi Chi.

Không biết có phải ảo giác hay không, Nam Chi Chi chỉ cảm thấy chỗ vừa được bàn tay nhỏ của Tuế Tuế lướt qua như có một dòng ấm áp tràn nhẹ qua, vùng lưng vốn đau nhói không ngừng vậy mà như lập tức không còn đau nữa.

Không đợi cô nghĩ kỹ, đã thấy Vạn Kiều Kiều vừa bị cô kéo ra lúc nãy loạng choạng chạy về phía Vạn Vân Đào và người phụ nữ.

“Ba! Dì Tuyết Đồng hu hu~ em gái đáng sợ lắm, con không muốn ở chung với nó hu hu hu……”

Người tới chính là dì Tuyết Đồng mà trước đó Vạn Kiều Kiều hết lần này đến lần khác khẳng định muốn để làm mẹ của mình.

Đồng thời cũng là tri kỷ nhiều năm của Vạn Vân Đào.

Vì hồi trẻ từng lăn lộn trong giới giải trí, người phụ nữ đến giờ vẫn chưa kết hôn, nên cả người nhìn qua vẫn rất trẻ.

Chỉ thấy cô ta theo bản năng ngồi xổm xuống ôm Vạn Kiều Kiều vào lòng, miệng nhẹ giọng dỗ dành, rồi mới ngẩng đầu nhìn Nam Chi Chi.

“Chị Chi Chi, em biết chị tìm lại được máu mủ ruột rà trong lòng rất vui, nhưng Kiều Kiều cũng là đứa trẻ do chính tay chị nuôi lớn, chị sao nỡ để con bé chịu ấm ức lớn như vậy?”