Vừa không gây phiền phức cho chủ nhà, cũng là không gây phiền phức cho chính mình.

Đặt hành lý vào phòng xong, xét đến việc Nam Cảnh Trăn dẫn theo cháu gái nhỏ, đoàn chương trình cố ý sắp xếp hai chiếc giường.

Lúc Nam Cảnh Trăn thu dọn hành lý, vẫn còn có chút thất thần.

“Vừa rồi cậu nói nhiều quy củ như thế, con nhớ hết rồi à? Những cái đó đều là thật sao?”

Tiểu A Tuế ngồi trên giường, đung đưa đôi chân ngắn, chỉ nói:

“Có cái là thật, có cái A Tuế cũng chưa từng nghe qua.”

Nam Cảnh Trăn cứ nhìn con bé:

“Ví dụ như?”

“Ví dụ ban đêm không được phơi quần áo, vì quần áo dính sương đêm có thể bị dạ du thần mặc đi, dù có trả lại thì cũng sẽ nhiễm khí tức của dạ du thần.”

Tiểu A Tuế vừa nói vừa đếm trên đầu ngón tay:

“Còn nữa, lúc hoàng hôn đừng nhìn bóng phản chiếu trong nước, vì hoàng hôn là khoảnh khắc chuyển giao âm dương, rất dễ nhìn thấy trong nước thứ gì đó ngoài bản thân mình…”

Tiểu A Tuế kể ra vài điều mà sư phụ từng dạy, Nam Cảnh Trăn nghe rất nghiêm túc.

Khán giả trong phòng livestream còn nghe chăm chú hơn.

【Có ai thấy Tiểu A Tuế thật sự hiểu những thứ này không?】

【Tôi không tin một đứa trẻ hơn bốn tuổi có thể hiểu nhiều thứ huyền học như vậy, trừ khi con bé là đại năng chuyển thế.】

【Nhìn dáng vẻ không có tiền đồ của anh trai chúng ta kìa, thiếu điều nói thẳng với Tiểu A Tuế rằng sau này trông cậy vào em cả.】

Gần như vừa mới có bình luận cuối cùng xuất hiện, đã thấy trong phòng, Nam Cảnh Trăn vẻ mặt nghiêm túc nói:

“Sau này cậu trông cậy vào con nhé.”

Nam Cảnh Trăn vốn là em trai út trong nhà, từ nhỏ đã quen được các anh chăm sóc, lúc này đối diện ống kính nhờ cháu gái nhỏ che chở cho mình cũng không hề đỏ mặt.

Chỉ là anh không biết khán giả trong phòng livestream đã suýt cười đến phát điên.

Một đoàn người của chương trình rất nhanh đã an định trong làng, vì không cố ý bao trọn ngôi làng để quay hình, nên trong làng ngoài tổ chương trình ra còn có không ít blogger mạo hiểm tới khám phá, cùng với các du khách và fan sau khi phát hiện tổ chương trình quay ở đây thì dứt khoát cũng ở lại.

Vì vậy ban ngày trong làng thật sự không hề vắng vẻ, thậm chí sau khi trời tối vẫn còn lác đác vài du khách đi lại bên ngoài.

Thời gian dần gần chín giờ tối.

Lại đến lúc phòng livestream chuẩn bị đóng.

Nam Cảnh Trăn dẫn Tiểu A Tuế tắm rửa từ sớm rồi về phòng, sau khi chào tạm biệt và nói chúc ngủ ngon với khán giả trong phòng livestream, Nam Cảnh Trăn đang định tắt điện thoại thì chợt nghe bên ngoài hình như có động tĩnh gì đó.

Nam Cảnh Trăn lắng tai nghe kỹ, tưởng là Quách đại sư ở nhóm bên có việc gì, liền cầm điện thoại đi ra khỏi phòng. Vừa định hỏi, đã nghe một tràng tiếng gõ cửa có tiết tấu truyền từ cổng lớn vang lên.

“Cốc cốc, cốc cốc.”

Khán giả trong phòng livestream chỉ thấy tay đang cầm điện thoại của Nam Cảnh Trăn khẽ run lên.

Ngay giây sau, gần như không hề do dự, anh lập tức lui về phòng, nhảy thẳng lên giường của cháu gái nhỏ.

Nam Cảnh Trăn: Nhóc con, cứu cậu!

Chương 100: Lại xảy ra chuyện lạ, đứa trẻ biến mất

Đừng nói Nam Cảnh Trăn, lúc này ngay cả khán giả trong phòng livestream lẫn nhân viên tổ chương trình nghe thấy tiếng gõ cửa đột ngột ấy cũng đều căng thẳng.

Dù sao ban ngày vừa mới nghe người dẫn chương trình nói rồi.

Một trong những chuyện lạ trước đây của ngôi làng này, chính là nửa đêm có người gõ cửa xin đồ.

Có nhân viên quay theo định đi ra hỏi xem là ai, nhưng anh ta vừa mở miệng đã bị người bên cạnh bịt chặt miệng, rồi nhỏ giọng cảnh cáo:

“Cậu quên quy củ của người làng nói rồi à!”

【Nghe thấy tiếng gõ cửa ban đêm thì đừng đáp lời.】

Ai biết ngoài kia là người hay là…