Lục Tuyết Đồng đã xem trước bố trí hai căn nhà do tổ chương trình sắp xếp, biết nhà vệ sinh của hai bên sát nhau, lập tức kéo cửa sổ nhà vệ sinh ra, ném bức tượng gỗ qua cửa sổ sang sân nhà bên cạnh.
Khúc gỗ rơi vào sân nhà bên cạnh, lúc chạm đất lại không phát ra chút tiếng động nào, ngược lại còn như tan biến vào bóng đêm.
Trong căn phòng tối om, A Tuế dường như cảm nhận được gì đó mà đột ngột mở mắt.
Cùng lúc đó, ở nơi không ai chú ý tới, bát cơm được đặt ngay chính giữa cửa hai nhà đã rõ ràng bằng mắt thường, từng chút một chuyển đen…
Sáng sớm ngày hôm sau.
Nam Cảnh Trăn vốn ngủ không yên ở bên ngoài, chưa tới bảy giờ đã mơ màng tỉnh dậy.
Liếc mắt thấy giường đối diện trống không, anh cũng không nghĩ nhiều.
Người Nam gia đều biết, mỗi sáng sáu giờ A Tuế đều phải dậy tập luyện buổi sáng, lão gia tử vì chuyện này còn từng nói họ, một đám đàn ông lớn đầu còn chẳng bằng một đứa trẻ.
Nam Cảnh Trăn chỉ cho rằng bé lại ra ngoài tập luyện buổi sáng rồi.
Nghĩ tới nghĩ lui, mình dù sao cũng là cậu của con bé, thỉnh thoảng cũng phải thể hiện chút cảm giác an toàn của một người cậu.
Nam Cảnh Trăn quyết định dậy sớm một chút, nấu bữa sáng gì đó cho nhóc con.
Tiện thể còn xem video buộc tóc, luyện tập một chút.
Anh ngồi dậy mặc quần áo, rửa mặt, những người cùng ở chung và nhân viên tổ chương trình nghe thấy động tĩnh cũng lục tục thức dậy.
Ngay sau đó, lại thấy cửa phòng của Quách đại sư bên kia cũng bị đẩy ra.
Quách đại sư mặc một bộ đồ luyện công, vẻ mặt lại có chút sốt ruột, hỏi nhân viên:
“Các cậu có thấy Quách tiểu sư nhà tôi không? Sáng nay tôi vừa thức dậy đã không thấy người đâu rồi.”
Nhân viên lắc đầu, Nam Cảnh Trăn thì chủ động bước tới:
“Tiểu A Tuế nhà tôi sáng nay cũng không thấy bóng dáng đâu, có phải đi tập luyện buổi sáng cùng nhau rồi không?”
Nam Cảnh Trăn biết, Quách đại sư chính là người nổi tiếng trên mạng nhờ dẫn theo tiểu đồ đệ chia sẻ video luyện công.
Hai người đều có thói quen tập buổi sáng, lại còn chơi chung với nhau ở tập trước của chương trình.
Anh chỉ cho rằng hai đứa trẻ hẹn nhau dậy sớm tập luyện rồi.
Nhưng Quách đại sư nghe vậy lại lắc đầu:
“Tôi không nghe thấy động tĩnh nó ra ngoài, hơn nữa nếu nó hẹn với Tiểu A Tuế cùng nhau tập buổi sáng thì chắc chắn sẽ báo trước với tôi.”
Không phải đứa trẻ nào cũng giống A Tuế, chủ ý mạnh đến mức không cần bàn bạc với người lớn.
Quách tiểu sư đến giờ vẫn còn là cái tuổi đi vệ sinh cũng phải báo với sư phụ.
Dù có ra ngoài cũng sẽ đánh thức sư phụ dậy, nói một tiếng rồi mới đi.
Cho nên Quách đại sư mới bất an đến vậy.
Mọi người trong phòng đang còn ngẫm nghĩ, bỗng nhiên không biết nhân viên nào đó phát ra một tiếng kêu thất thanh.
Trong làng núi yên tĩnh, âm thanh này đặc biệt chói tai.
Mọi người theo tiếng nhìn qua, chỉ thấy người kia đang chỉ về phía cửa, vẻ mặt chết lặng, há hốc miệng, hồi lâu cũng không nói ra nổi một câu đầy đủ, chỉ lắp bắp:
“Cơm… cơm…”
Tất cả mọi người theo hướng tay anh ta chỉ mà nhìn tới, ngay sau đó, sắc mặt đều trắng bệch.
Chỉ thấy bát cơm đặt ở cửa lúc này lại đen như mực.
Còn chưa đợi mọi người trong phòng hoàn hồn trước khung cảnh quái dị trước mắt, đã nghe tiếng cửa lớn bị đập dồn dập bang bang bang.
Nam Cảnh Trăn nghe vậy chẳng kịp nghĩ gì khác, sải bước tiến lên, trực tiếp kéo mở cửa lớn.
Ngoài cửa là nhóm nhân viên của tổ khác và… ba vị khách mời.
Bọn họ vừa nhìn thấy bát cơm đen kịt ở cửa, sắc mặt cũng kinh hãi tột độ.
“Bát cơm của các anh cũng biến đen rồi…”
Nam Cảnh Trăn lập tức biết tình hình bên cạnh cũng giống như bên họ, rất nhanh sau đó, như chợt nghĩ ra điều gì, anh vội hỏi:
“Ngoài gạo ra, bên các anh còn xảy ra chuyện gì khác không?”