Bé A Tuế đột nhiên bị nhấc bổng lên không, không nhịn được mà đạp đạp chân, có chút không vui.
Làm gì vậy chứ, làm gì vậy chứ.
A Tuế có thể tự xuống mà!
Bị bế thế này, phong thái tiểu thiên sư của nhóc đều không còn nữa!
Nam Cảnh Trăn chẳng thèm quan tâm nhóc, cứ thế xách người đặt thẳng lên ghế sofa, Nam Chi Chi thì thuận thế ôm từ đầu đến chân bé một lượt, xác định vừa rồi nhóc không bị người đàn ông cắn trúng, thậm chí một vết xước da cũng không có, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Ở phía bên kia, phúc thẩm và con dâu bà cũng chạy về phía người đàn ông. Thấy hắn rõ ràng đã khôi phục thần trí, trên mặt hai người đều lộ ra vẻ mừng rỡ, nhưng rất nhanh lại chuyển thành lo lắng.
“Đại Uy đây là sao vậy? Sao lại không động đậy nữa? Đại, đại sư?”
Vợ của Đại Uy tận mắt thấy cảnh bé cưng nhỏ xíu vừa rồi tức giận quật ngã con gấu to kia, nào còn chút nghi ngờ nào về thân phận của cô bé nữa.
Đứa bé này chắc chắn chính là đại sư, bằng không lấy đâu ra thần lực lớn đến vậy?
Tiểu A Tuế vừa được kiểm tra xong, nghe người phụ nữ hỏi vậy, lúc này mới lại căng khuôn mặt nhỏ, bày ra dáng vẻ nghiêm túc để trả lời:
“Nó bị A Tuế định trụ rồi, đương nhiên là không động đậy được.”
Trước đó phúc thẩm tuy miệng một mực khẳng định muốn để Tiểu A Tuế giải quyết vấn đề của con trai mình, nhưng rốt cuộc cũng chưa từng thật sự được chứng kiến bản lĩnh của cô bé.
Một phen này xuống, thái độ cay nghiệt sắc nhọn lúc đầu của bà lập tức cũng thu lại, thay vào đó là ánh mắt nóng lòng tha thiết y hệt như khi xưa Tiểu Vương, hỏi cô:
“Vậy bây giờ con trai tôi coi như không sao rồi à? Làm sao mới khiến nó cử động lại được?”
Tiểu A Tuế lại nói:
“A Tuế chỉ tạm thời để nó khôi phục bình thường thôi, trước đó đã nói rồi mà, muốn giải quyết triệt để lời nguyền trên người nó thì bà phải trả món đồ đó về chứ.”
Phúc thẩm nghe nói chỉ là tạm thời khôi phục, suýt nữa khóc lên:
“Tôi trả rồi mà, sáng nay đã trả rồi, không có tác dụng!”
Tiểu A Tuế nhìn bà, thấy bà có hơi ngốc.
“Lời nguyền đã phát tác rồi, trả bình thường đương nhiên là không được đâu, bà phải nghĩ cách, trả cả lời nguyền về nữa cơ.”
“Cách gì cháu cũng chưa nói với tôi mà!” Phúc thẩm có chút nóng nảy.
Tiểu A Tuế vẻ mặt vô tội mà lại còn đường hoàng:
“Vậy bà cũng đâu có hỏi đâu.”
Phúc thẩm: ……
Cuối cùng Tiểu A Tuế vẫn để lại cho phúc thẩm một cách.
Trước hết phải lấy món đồ đã trả về kia lấy lại, rồi dùng máu đầu ngón tay của người đàn ông cùng với lời nguyền bôi lên đó, thêm phù văn vào, chôn món đồ ở một nơi dương khí dồi dào, sau mười hai canh giờ, lại đào món đồ lên đem trả về nhà chủ.
Chỉ như vậy, lời nguyền dính trên người người đàn ông mới có thể bị nhổ bỏ hoàn toàn.
Phúc thẩm và con dâu nghe Tiểu A Tuế lẩm bẩm giảng xong các bước mà đầu óc mờ mịt, rồi thấy cô bé vẫy tay với hai người như chuẩn bị đi, hai người đầu tiên là ngẩn ra, phản ứng lại thì vội vàng chặn cô bé lại.
“Ý gì vậy?! Cháu đi luôn thế này à?! Vấn đề của con trai tôi còn chưa giải quyết xong mà!”
Giọng phúc thẩm rõ ràng lại sốt ruột lên.
Tiểu A Tuế thấy bà có chút kỳ quái: “A Tuế đã nói cách cho bà rồi, phần còn lại bà làm theo là được, rất đơn giản mà.”
Nói rồi, không đợi phúc thẩm dây dưa, cô lại tiếp tục nói:
“A Tuế chỉ lấy có 888 tiền xem quẻ thôi, vừa rồi còn tặng thêm bùa định hồn và nói luôn cách giải quyết, nghiệp duyên đã thanh toán xong rồi đó!”
Phúc thẩm nghe xong càng gấp hơn.
Sao lại thanh toán xong được chứ?
Con trai bà còn chưa tốt mà!
Còn cái cách nhóc nói kia nữa, nơi dương khí dồi dào gì đó, một người bình thường như bà thì làm sao biết phải làm thế nào?
Lỡ như trong đó có bước nào làm không đúng thì chẳng phải lại công cốc sao?