Nói rồi nhìn Tư Nam Thành:
“Lão nhị, con có đồng ý với khoản thù lao tám trăm triệu này không?”
Tư Nam Thành trước mặt ông cụ, đâu còn dám nói gì nữa, lập tức bày tỏ: “Con đồng ý.”
Ông cụ Tư lúc này mới hài lòng, lại nói:
“Vậy ông làm chủ làm tròn, một tỷ, không thể để tiểu thiên sư bận rộn không công.”
Ông cụ Tư mở miệng đã cho thêm hai trăm triệu.
Hơn nữa hai trăm triệu này cũng không phải ông ta cho thêm, vẫn là do Tư Nam Thành cho.
Thái Bình Bình nghe mà trong lòng đau nhói, Tư Nam Thành thì không dám mặc cả, đồng ý.
Bé A Tuế lại lắc đầu:
“A Tuế nói tám trăm triệu là tám trăm triệu, nhiều hơn không lấy~”
Liếc nhìn Tiểu An An, khuôn mặt nhỏ nhắn dừng lại một chút, lại bổ sung:
“Nhưng chú có dư có thể cho Tiểu An An tiền tiêu vặt.”
Trong tám trăm triệu đó có công đức mà Tiểu An An đã tiêu hao từ cô bé.
Nhưng số tiền này phải để Tư Nam Thành trả.
Bé A Tuế chưa bao giờ tùy tiện ra giá.
Tiền dư cô bé cũng không tham.
Ông cụ Tư nghe thấy câu nói sau của cô bé bỗng nhiên không nhịn được mà cười ha ha: “Được!”
Lại nói với Tư Nam Thành:
“Nghe thấy chưa, hai trăm triệu còn lại, cho cháu trai con làm tiền tiêu vặt.”
Cũng coi như là cho nó tiền trấn an.
Tư Nam Thành không ngờ cuối cùng vẫn là ông ta phải bỏ ra một tỷ, trong lòng buồn bực, nhưng không dám nói thêm một câu.
Rất nhanh đích thân mang đến hai tấm thẻ, trước mặt ông cụ, đưa tấm thẻ tám trăm triệu cho bé A Tuế, đưa tấm thẻ hai trăm triệu còn lại cho Tư Bắc An.
Tư Bắc An cũng không cảm thấy số tiền này nóng tay, yên tâm nhận lấy.
Bé A Tuế nhận tiền, lúc này mới bắt đầu làm việc.
Từ hồn phách của Tư Nam Thành lôi ra một hồn phách khác đã bắt đầu dung hợp là rất khó.
Nhưng đối với bé A Tuế lại không quá khó.
Dù sao cũng nhận được không ít tiền, bé A Tuế rất hào phóng dán cho Tư Nam Thành một lá bùa an hồn trước, đảm bảo hồn phách của ông ta ổn định, sau đó lại mở mắt cho những người nhà họ Tư trong phòng trừ Tiểu An An.
Sư phụ nói, làm việc phải làm ngay trước mắt của bên A.
Cô bé tùy tiện động tay một cái rồi nói đã giải quyết xong, bên A chắc chắn sẽ cảm thấy số tiền này bỏ ra không đáng.
Cho nên Huyền sư bình thường làm phép đều phải thêm một số thứ hoa lá cành, rồi thể hiện sự vất vả của mình.
Bé A Tuế không biết làm phép, nhưng cô bé có thể để các bố bên A đích thân xem cô bé làm việc.
Thế là, những người nhà họ Tư trong phòng đích thân nhìn thấy bé A Tuế tùy tay một cái, cả hồn phách của Tư Nam Thành đã bị cô bé lôi ra khỏi cơ thể ông ta.
Không có kỹ thuật thừa thãi, chỉ một cái đã lôi ra.
Ông cụ Tư đã từng trải qua nhiều chuyện lớn, tự nhiên giữ được bình tĩnh, ngồi ngay ngắn ở đó không lộ ra biểu cảm gì.
Ngược lại Sài Tinh Tinh và Thái Bình Bình nhìn thấy cảnh tượng trước mắt đều không nhịn được mà co rụt đồng tử.
Người sau càng thêm vẻ mặt kinh hãi, sau đó lại nhanh chóng phản ứng lại:
“Không phải nói bắt Vương Ức sao? Sao cô lại lôi hồn phách của Nam Thành ra?”
Vương Ức, chính là bạn trai cũ của bà ta.
Bé A Tuế liếc bà ta một cái, chỉ nói: “Bắt đây.”
Nói rồi, chỉ thấy cô bé một tay túm lấy hồn phách của Tư Nam Thành, tay kia sờ soạng sau gáy ông ta một lúc, sau đó mắt nheo lại.
Tìm thấy rồi!
Chỉ thấy tay kia của cô bé dùng sức một cái, mọi người chỉ thấy, trong hồn phách của Tư Nam Thành, lại bị lôi ra một hồn phách khác.
Mà hồn phách đó, chính là Vương Ức.
Hai người phụ nữ lập tức vẻ mặt kinh hãi, ngược lại Tư Bắc An vẻ mặt bình tĩnh.
Chả trách, ban đầu cậu không thấy con ma nào nhập vào người chú hai này, hóa ra đối phương lại trốn trong hồn phách của ông ta.
Ma bình thường nhập vào người đều là nhập vào cơ thể, cho nên người bình thường mở mắt có thể nhìn thấy trong cơ thể người này có hai hồn phách.