làm ơn biến khỏi mắt tôi ngay lập tức. Đừng bao giờ làm phiền cuộc sống của tôi nữa!”

Giọng Tần Tranh vì kích động mà run rẩy. Những lời nói của cô như một con dao sắc lẹm xé toạc chiếc mặt nạ giả tạo của Hứa Minh Nguyệt. Hứa Minh Nguyệt đỏ mặt tía tai, không thèm đóng kịch nữa.

“Tần Tranh, chị đừng có không biết điều! Chị tưởng mình là cái thá gì? Chẳng qua là dựa vào miếng thịt trong bụng mà muốn thao túng anh Cẩn Ngôn sao? Tôi nói cho chị biết, người anh ấy yêu luôn là tôi! Nếu không phải năm đó chị dùng thủ đoạn, người gả cho anh ấy lẽ ra là tôi!”

Cô ta vừa nói vừa kích động tiến gần Tần Tranh: “Chị chiếm giữ anh ấy nửa năm rồi, thế là đủ rồi! Trả anh ấy lại cho tôi!”

Cô ta đưa tay định đẩy Tần Tranh. Tần Tranh biến sắc, liên tục lùi lại: “Cô đừng qua đây!”

Cô lúc này thân hình nặng nề, không thể né tránh kịp. Ngay khoảnh khắc tay Hứa Minh Nguyệt sắp chạm vào bụng cô, một bóng đen từ bên cạnh lao ra, mạnh bạo đẩy văng Hứa Minh Nguyệt ra ngoài.

“Cút!”

Là Tiêu Nhiên. Anh không biết đã đến từ lúc nào. Lúc này, mặt anh lạnh như băng, ánh mắt sắc lạnh như muốn giết người. Hứa Minh Nguyệt bị đẩy đến mức lảo đảo, gót giày bị trẹo, ngã nhào ra đất một cách thảm hại.

“Anh… anh là ai?”

Tiêu Nhiên không thèm quan tâm, vội vàng đỡ lấy Tần Tranh: “Tranh Tranh, em sao rồi? Có sao không?”

Tần Tranh sợ đến mức mặt trắng bệch, người run cầm cập. Cô lắc đầu, nắm chặt cánh tay Tiêu Nhiên: “Anh Tiêu Nhiên, đưa em đi.”

“Được, chúng ta đi ngay.”

Tiêu Nhiên bế bổng cô lên, sải bước về phía xe. Đúng lúc này, một chiếc xe khác lao đến với tiếng phanh chói tai. Cửa xe mở ra, Lục Cẩn Ngôn xông xuống. Anh lập tức nhìn thấy Tần Tranh đang nằm trong vòng tay Tiêu Nhiên, thấy cái bụng nhô cao, gương mặt tái nhợt, và cả Hứa Minh Nguyệt đang nằm chỏng chơ dưới đất.

Trong tích tắc, não Lục Cẩn Ngôn trống rỗng. Mọi lý trí bị hình ảnh trước mắt đánh tan tành. Anh nhìn chằm chằm vào đôi tay Tiêu Nhiên đang ôm Tần Tranh, mắt đỏ ngầu như sắp rỉ máu.

“Buông cô ấy ra!”

### 10

Đôi bàn tay đó ôm cô vững chãi, tư thế thân mật và đầy bảo vệ. Còn người phụ nữ trong vòng tay anh lại là vợ cũ, là mẹ của con anh. Lục Cẩn Ngôn cảm thấy máu dồn hết lên não. Sợi dây lý trí cuối cùng đứt phựt. Sự ghen tuông và giận dữ như hai con dã thú mất kiểm soát, điên cuồng càn quét trong lồng ngực anh.

Tiêu Nhiên thậm chí không thèm nhìn anh. Toàn bộ sự chú ý của anh dành cho Tần Tranh: “Đừng sợ, có anh ở đây.” Anh ôm cô, định quay người lên xe.

Lục Cẩn Ngôn lao tới, nắm chặt lấy cửa xe: “Tôi bảo anh buông cô ấy ra!”

Anh gầm lên như một con sư tử bị chọc giận, đưa tay định giật Tần Tranh ra khỏi vòng tay Tiêu Nhiên.

Tần Tranh bị vẻ mặt hung dữ của anh làm cho sợ hãi, người run lên bần bật. Cô vùi mặt vào lòng Tiêu Nhiên, giọng run rẩy: “Anh Tiêu Nhiên, chúng ta đi đi, em không muốn nhìn thấy anh ta.”

Sự kháng cự và tin tưởng tuyệt đối của cô như một thanh sắt nung đỏ, nung cháy trái tim Lục Cẩn Ngôn. Tại sao? Tại sao cô thà trốn trong lòng người đàn ông khác chứ không muốn nhìn anh lấy một lần?

Ánh mắt Tiêu Nhiên cuối cùng cũng dừng trên mặt Lục Cẩn Ngôn, lạnh lẽo và khinh bỉ: “Lục Cẩn Ngôn, anh lấy tư cách gì mà ra lệnh cho tôi? Cô ấy giờ không còn chút quan hệ nào với anh cả. Biết điều thì cút đi, nếu không đừng trách tôi không khách khí.”

Mắt Lục Cẩn Ngôn đỏ sậm: “Cô ấy mang thai con của tôi!”

“Con của anh?” Tiêu Nhiên cười lạnh, tiếng cười đầy sự miệt thị, “Anh cũng xứng nhắc đến con sao? Lúc cô ấy cần anh nhất, anh ở đâu? Lúc cô ấy một mình ký đơn cam kết phẫu thuật, đánh cược cả mạng sống của mình và con, anh ở đâu? Bây giờ thấy cô ấy rồi, anh muốn làm một người cha có sẵn?”

“Lục Cẩn Ngôn, tôi chưa từng thấy người đàn ông nào vô liêm sỉ và ích kỷ hơn anh!”