Cả phòng xử yên lặng đến mức nghe rõ tiếng điều hòa.

11

Tôi nhìn thẩm phán, giọng bình ổn:

“Thưa hội đồng xét xử, ngoài hành vi chuyển dịch tài sản chung trái phép, hôm nay tôi còn có thêm một chứng cứ bổ sung.”

“Chứng cứ này có thể chứng minh bị đơn Tống Nghiễn Trì trong thời kỳ hôn nhân đã có hành vi không chung thủy nghiêm trọng và lừa dối.”

Lời vừa dứt, phòng xử xôn xao.

Tống Nghiễn Trì đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt đầy hoảng sợ và không thể tin nổi.

Tôi không nhìn anh ta.

Cảnh sát tòa án nhận chứng cứ từ tay tôi, trình lên thẩm phán.

Đó là sao kê tài khoản của Thẩm Thuận Phượng, bốn năm qua, mỗi tháng ngày 15, chuyển ra 25.000 tệ, người nhận: Vương Tiếu Tiếu.

Cùng một xấp ảnh.

Ảnh do thám tử tư chụp, Tống Nghiễn Trì đêm khuya ra vào trung tâm phục hồi chức năng, lúc cầm hoa quả, lúc đẩy một người phụ nữ ngồi xe lăn đi dạo.

Tôi cầm micro, giọng không lớn, nhưng từng chữ rõ ràng:

“Bị đơn Tống Nghiễn Trì, cấu kết với mẹ là Thẩm Thuận Phượng, không chỉ chuyển toàn bộ tài sản chung của vợ chồng sang tên mẹ, mà còn dùng số tiền đó để nuôi dưỡng lâu dài bạn gái cũ của mình.”

“Khi mẹ tôi cần gấp 200.000 tệ để phẫu thuật cứu mạng, câu trả lời của anh ta lại là tiền đang đầu tư, không rút ra được.”

“Thưa hội đồng xét xử, đó chính là cái gọi là hiếu thảo của anh ta, cũng là cái gọi là chung thủy.”

Lời vừa dứt.

Cả phòng xử như nổ tung.

Khán giả phía dưới có người hít sâu, có người xì xào bàn tán.

Vài người trong công ty của Tống Nghiễn Trì lộ rõ vẻ khinh bỉ.

Trên ghế bị đơn, khi nghe đến cái tên Vương Tiếu Tiếu, Thẩm Thuận Phượng như bị rút hết xương, mềm nhũn trên ghế.

Tống Nghiễn Trì nhìn chằm chằm vào tôi.

Trong mắt anh ta có sợ hãi, cầu xin, hối hận và tuyệt vọng.

Tôi không hề né tránh, nhìn thẳng lại.

Ánh mắt tôi lạnh và tĩnh, như phủ một lớp băng mỏng.

Danh dự của anh, sự nghiệp của anh, và “bạch nguyệt quang” giấu kín bốn năm.

Hôm nay, tôi thay anh, trước mặt tất cả mọi người, phá hủy từng thứ một.

Kết quả phán quyết, không có bất ngờ.

Một, chấp nhận cho nguyên đơn Diêm Phi và bị đơn Tống Nghiễn Trì ly hôn.

Hai, tòa án xác định bị đơn Tống Nghiễn Trì và Thẩm Thuận Phượng có hành vi cấu kết, chuyển dịch tài sản chung trái phép.

Buộc Thẩm Thuận Phượng trong vòng mười lăm ngày kể từ khi bản án có hiệu lực, hoàn trả toàn bộ tài sản đã chuyển dịch, tổng cộng 19,448 triệu tệ.

Ba, do bị đơn Tống Nghiễn Trì trong thời kỳ hôn nhân có hành vi lừa dối tài chính nghiêm trọng và không chung thủy.

Khi phân chia tài sản còn lại, nguyên đơn Diêm Phi được hưởng 70%.

Bốn, buộc bị đơn Tống Nghiễn Trì bồi thường tổn thất tinh thần cho nguyên đơn Diêm Phi 500.000 tệ.

Căn nhà chúng tôi từng ở, trước hôn nhân tôi đã trả phần lớn tiền đặt cọc, sau hôn nhân toàn bộ tiền vay đều do tôi chi trả.

Vì vậy, căn nhà được xử thuộc về tôi.

Còn Tống Nghiễn Trì, ra đi tay trắng.

Anh ta không chỉ phải gánh khoản bồi thường cho tôi, mà còn phải đối mặt với khoản hoàn trả 19,448 triệu tệ của mẹ anh ta.

Đòn chí mạng cuối cùng, là quyết định của tòa:

Bị đơn Tống Nghiễn Trì có hành vi trốn thuế, chuyển hồ sơ sang cơ quan thuế xử lý theo pháp luật.

Điều này đồng nghĩa, anh ta không chỉ mất hoàn toàn công việc danh giá, mà còn phải đối mặt với khoản truy thu thuế và tiền phạt khổng lồ.

Cuộc đời anh ta, từ đây rơi xuống vực sâu.

Còn mẹ chồng Thẩm Thuận Phượng, căn nhà duy nhất đứng tên bà ta cũng bị áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản, sắp bị đưa ra đấu giá.

Hai mẹ con họ, từ tầng lớp trung lưu hào nhoáng, chỉ sau một đêm, rơi xuống đáy xã hội với khoản nợ chồng chất.

Khi tôi bước ra khỏi tòa án, Tống Nghiễn Trì “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi, hai tay chống đất.

“Diêm Phi, vợ à, anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi! Em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, anh chịu hết! Chỉ cần em tha thứ cho anh!”

Thẩm Thuận Phượng cũng lao tới ôm lấy chân tôi, nước mắt giàn giụa:

“Con dâu à, là mẹ sai, là mẹ hồ đồ!”

“Số tiền đó mẹ sẽ từ từ trả…”