“Nếu bây giờ cô không nói, tôi sẽ trực tiếp giao bằng chứng cô giúp Bạch Vy Vy vu oan tôi cho cảnh sát.”
Lý Đình sụp đổ, cô ta biết rõ nhà họ Bạch lúc này bản thân còn khó giữ, nếu cô ta không tự cứu mình thì sẽ hoàn toàn không còn cơ hội.
Cô ta loạng choạng chạy lên sân khấu, lấy từ trong túi ra một chiếc điện thoại.
“Cục trưởng! Tôi có bằng chứng! Cô Vương không chỉ bán đề thi, cô ta còn thường xuyên bắt nạt những học sinh có gia cảnh bình thường trong lớp.”
“Học bổng vốn thuộc về Lưu Cường năm ngoái chính là vì bị cô Vương uy hiếp nên cậu ấy buộc phải từ bỏ, nhường suất cho Bạch Vy Vy!”
“Bạch Vy Vy căn bản không mắc bệnh, cô ta từng chính miệng nói trong ký túc xá rằng những giấy chẩn đoán đó đều do bố cô ta nhờ quan hệ tìm người quen làm, chính là để phòng trường hợp gian lận bị bắt thì lấy ra thoát tội!”
Theo lời tố cáo của Lý Đình, từng vụ giao dịch lợi ích khiến người ta phẫn nộ lần lượt bị phơi bày trần trụi dưới ánh sáng.
Tôi nhìn bố mẹ Bạch lập tức trắng bệch mặt cùng cô Vương lần nữa ngã quỵ, cuối cùng bổ thêm một đòn chí mạng:
“Cục trưởng, khoản hối lộ mà nhà họ Bạch đưa cho cô Vương không chỉ có tiền mặt, mà còn có cả tiền đặt cọc mua căn nhà ở vị trí tốt nhất trong thành phố của cô Vương.”
“Bằng chứng này em đã đồng thời gửi đến hòm thư của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tỉnh.”
Cả hội trường xôn xao.
Tờ giấy được gọi là chứng nhận chẩn đoán trong tay bố Bạch lúc này trở nên nực cười đến cực điểm.
8
Kết quả điều tra toàn diện của Sở Giáo dục tỉnh được đưa ra vô cùng nhanh chóng.
Thông báo xử lý cuối cùng khiến lòng người hả hê: Bạch Vy Vy vì bị tình nghi gian lận thi đại học, mua tài liệu mật và ác ý vu oan người khác nên bị tước tư cách tham gia kỳ thi đại học suốt đời, đồng thời bị ghi vào danh sách đen về hành vi gian lận trong kỳ thi giáo dục quốc gia.
Giáo viên chủ nhiệm cô Vương vì nhận hối lộ và lợi dụng chức vụ chiếm đoạt tài sản, bị lập tức khai trừ khỏi biên chế và chuyển giao cho cơ quan tư pháp.
Còn bố mẹ Bạch Vy Vy cũng vì bị tình nghi hối lộ với số tiền lớn mà cả hai đều phải vào tù.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Bạch Vy Vy từng không coi ai ra gì đã trở thành kẻ bị người người khinh ghét.
Cuối tháng tám, cái nóng mùa hè dần tan.
Vé máy bay đến Bắc Kinh được đặt vào ba ngày sau.
Đêm hôm đó, sau khi thu dọn xong hành lý cuối cùng trong phòng vẽ, tôi một mình đi qua con ngõ nhỏ trên đường về nhà.
Đèn đường mờ tối, xung quanh yên tĩnh không một tiếng động.
Đột nhiên, trong bóng tối phía trước, một người chậm rãi bước ra.
Là Bạch Vy Vy.
Chỉ nửa tháng không gặp, cô ta đã hoàn toàn tiều tụy đến biến dạng, hốc mắt sâu hoắm, gầy đến chỉ còn da bọc xương.
“Tô Niệm.”
Giọng cô ta khàn đặc: “Dựa vào đâu?”
“Rõ ràng tôi có tất cả mọi thứ, tôi đáng lẽ phải là người được muôn người vây quanh…”
“Chỉ vì cô, bố mẹ tôi vào tù, ngay cả tư cách thi đại học tôi cũng không còn!”
Sự độc ác trong mắt cô ta gần như sắp tràn ra ngoài.
Sau đó, cô ta đột nhiên rút một tay từ sau lưng ra, trong tay siết chặt một chai thủy tinh chứa chất lỏng không rõ.
“Chẳng phải cô đứng hạng nhất toàn quốc về hội họa sao? Chẳng phải cô sắp vào Học viện Mỹ thuật Đại học Thanh Hoa sao!”
“Cô dựa vào đôi tay này để vẽ tranh đúng không?”
Bạch Vy Vy điên cuồng cười lớn, tiếng cười vang vọng trong con ngõ: “Tôi không thể vào đại học thì cô cũng đừng hòng sống tốt! Tôi sẽ phế đôi tay của cô! Không ai trong chúng ta được thắng!”
Lời vừa dứt, cô ta nhắm thẳng vào hai cánh tay tôi, hung hăng hắt chất lỏng tới!
Cô ta cho rằng học sinh nghệ thuật đồng nghĩa với yếu đuối và mỏng manh.
Nhưng cô ta không biết rằng, một học sinh Mỹ thuật có thể đứng hạng nhất toàn quốc trong kỳ thi thống nhất, để luyện vững kỹ năng cơ bản, mỗi ngày đều phải bê những pho tượng thạch cao nặng hàng chục cân lên xuống cầu thang, mỗi ngày phải đứng trước giá vẽ, giữ cổ tay lơ lửng vẽ hơn mười sáu tiếng.
Sức mạnh phần thân trung tâm và tốc độ phản ứng của tôi vượt xa người bình thường.
Ngay khoảnh khắc axit sulfuric bị hắt ra.
Tôi bình tĩnh lùi chéo về phía sau, hoàn toàn tránh được chất lỏng bắn tới.
Đồng thời, tôi túm lấy cổ tay Bạch Vy Vy đang đưa tới theo quán tính, thuận theo lực của cô ta kéo mạnh về phía trước, sau đó dùng sức quật cô ta ngã mạnh xuống đất!
Một tiếng bịch trầm đục vang lên.
Bạch Vy Vy bị tôi quật mạnh xuống đất.
Cánh tay phải của cô ta vô tình dính vài giọt axit sulfuric bắn lên, da lập tức bị ăn cháy, biến dạng, đau đến mức cô ta điên cuồng lăn lộn dưới đất.
Tôi từ trên cao nhìn xuống cô ta.
“Bạch Vy Vy, cô thật sự ngu ngốc đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.”
“Cô cho rằng hủy đôi tay của tôi thì cô có thể lấy lại lòng tự trọng đáng thương của mình sao?”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, lấy điện thoại ra, bấm số 110.
“Ban đầu, cô chỉ bị cấm thi suốt đời.”
Ở đầu ngõ, những cảnh sát đang tuần tra gần đó nghe thấy tiếng hét thảm thiết liền nhanh chóng chạy tới, ghì chặt Bạch Vy Vy dưới đất.