“Nhưng lại quan sát được mắt chọn bạn trai của em.

“Đúng là người sau tệ hơn người trước.”

Không biết tại sao, trong lòng tôi bỗng nổi lên chút khó chịu.

“Người sau tệ hơn người trước thì sao? Vẫn tốt hơn anh!”

Không khí im lặng vài giây.

Tôi thở ra thật dài.

“Nhưng vẫn cảm ơn anh. Bất kể là hôm nay hay trước kia.”

Sau này tôi mới biết, một người bạn trai cũ vì muốn giúp quảng bá cửa hàng cho tôi nên đã đăng cửa hàng lên mạng.

Trong một khung hình của video vô tình quay được mặt tôi.

Cửa hàng lập tức trở thành địa điểm nổi tiếng trên mạng.

Du khách tới check-in ngày càng nhiều, đồng thời cô ruột cũng phát hiện ra tôi.

Không lâu sau khi Đoàn Tư Hứa giúp tôi đánh đuổi bọn họ, tôi nhận được thư luật sư của cô.

Đại khái nói rằng tôi đã độc chiếm toàn bộ di sản của bà.

Rõ ràng bà ta mới là con gái ruột của bà.

Con gái ruột vẫn còn sống, dựa vào đâu di sản lại thuộc về đứa cháu gái như tôi?

Vì vậy lần này bà ta kiện ra tòa để giành lại di sản.

Căn nhà cũ này vốn chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Nhưng đúng lúc gặp chính sách phát triển du lịch của chính quyền, cộng thêm tôi kinh doanh tốt nên giá trị tăng lên từng ngày.

Nó cũng trở thành miếng thịt béo trong mắt cô tôi.

Tôi từng liên lạc với bà ta, muốn hòa giải.

“Cô, cháu có thể đưa cô một ít tiền. Cô cứ đưa ra một con số hợp lý.

“Dù sao cô cũng là cô ruột của cháu, cháu nên đưa cô một khoản.”

Nhưng cô tôi cười lạnh từ chối.

“Lý Tinh Nghi, mày tưởng tao là con bé con dễ lừa à? Cho tao vài chục nghìn là muốn đuổi tao đi sao? Bây giờ cửa hàng của mày đáng bao nhiêu tiền, trong lòng mày tự biết!

“Đừng tưởng tao dễ lừa như thế! Nếu đây là nhà của mẹ tao thì chính là nhà của tao. Đã là nhà của tao thì tao phải lấy lại toàn bộ, một đồng cũng không để cho mày!”

Tôi cũng chẳng biết phải làm sao.

Đoàn Tư Hứa từng đề nghị giúp tôi giải quyết chuyện này.

Tôi biết nếu là anh, có lẽ chỉ cần tùy tiện vung tay là mọi chuyện sẽ được giải quyết.

Nhưng tôi không cần.

“Giống như tôi từng nói.

“Đoàn Tư Hứa, khoảng thời gian giữa tôi và anh chỉ là một giấc mộng đẹp hão huyền của tôi, tất cả đều là giả.”

Đoàn Tư Hứa hơi sốt ruột.

Anh đưa tay giữ lấy vai tôi.

“Nếu là giả thì chúng ta biến nó thành thật! Tinh Nghi, sau khi em rời đi anh mới phát hiện anh thật sự đã yêu em!

“Tin anh đi! Cho chúng ta một cơ hội!”

Tôi lắc đầu.

“Tôi cảm ơn anh, nhưng tôi không thích anh.”

Có lẽ từng có những khoảnh khắc rung động.

Nhưng những rung động ấy đã bị lời châm chọc và nhục mạ của anh mài mòn từ lâu.

“Không ai có thể yêu một người từng làm nhục mình đâu, Đoàn Tư Hứa.”

Đoàn Tư Hứa im lặng.

Trong mắt anh là sự tan vỡ mà tôi chưa từng nhìn thấy.

“Không thể bắt đầu lại sao?”

Tôi lắc đầu.

Không thể.

Hạnh phúc giả tạo giữa tôi và anh giống như pháo hoa bố từng đốt cho tôi xem hồi nhỏ.

Chỉ nở rộ trong một khoảnh khắc.

Điều khiến cô tôi bất ngờ là vào ngày mở phiên tòa, tôi hoàn toàn không thuê luật sư.

Cũng chẳng làm phiền vị “hiệp sĩ bảo vệ hoa” kia.

Cô tôi cho rằng mình chắc chắn thắng.

Bởi theo quy định pháp luật, con cái là hàng thừa kế thứ nhất.

Cho dù là homestay hay quán cà phê thì đều phải thuộc về bà ta.

Nhưng tôi chỉ không cảm xúc nghe hết lập luận của cô, sau đó lấy chứng cứ của mình ra.

Không lâu sau khi trưởng thành, cô tôi bỏ học.

Bà ta không nghe ai khuyên, lấy chồng trên thành phố, cho rằng kết hôn sinh con là có thể thay đổi vận mệnh.

Khi bà bị thương nặng cần tiền, tôi từng quỳ trước cửa nhà cô, cầu xin cô cho bà một chút tiền.

Chỉ một chút thôi cũng được.

Nhưng cô tôi đá tôi ngã ra ngoài.

“Đám họ hàng nghèo kiết xác đáng ghét! Mang theo con mụ già chết tiệt đó cút càng xa càng tốt cho tao!”

Bà nằm trên giường làm người thực vật suốt sáu năm.

Cô tôi đừng nói chăm sóc.

Ngay cả một câu hỏi thăm cũng chưa từng có.

Bà ta sợ chỉ cần nói thêm một câu, tôi và bà sẽ như hai bóng ma bám lấy bà ta.

Mãi đến năm thứ bảy.

Bà ta nghe nói tới di sản và di chúc của bà.

Nhưng ngay cả lúc ấy, bà ta vẫn không hề thực hiện trách nhiệm phụng dưỡng.

Chỉ dùng đủ mọi cách đe dọa, dụ dỗ tôi giao toàn bộ di sản cho bà ta.

Một người chưa từng làm tròn nghĩa vụ phụng dưỡng thì có tư cách gì nhận di sản của người già?

Chờ đợi hơn hai tháng.

May mà pháp luật đứng về phía công lý.

Ngày nhận được kết quả xét xử, mặt cô tôi tức đến tím tái.

Bà ta nguyền rủa, thề nhất định sẽ khiến việc kinh doanh của tôi không thể tiếp tục.

Quả thật, trên các nền tảng lập tức xuất hiện hàng loạt đánh giá xấu khiến tôi đau đầu.

Nhưng chẳng biết vì sao.

Đến một ngày, tất cả những đánh giá xấu ấy đột nhiên biến mất.

Tôi không bao giờ gặp lại cô nữa.

Cửa hàng cũng không còn bị đánh giá xấu ác ý.

Những chậu cẩm tú cầu vẫn đặt trong sân.

Giống như đêm ấy chưa từng có trận mưa lớn nào.

Tôi cũng không gặp lại Đoàn Tư Hứa nữa.

Giống như tối hôm ấy anh chưa từng xuất hiện.

Tôi nghĩ như vậy là đủ rồi.

Pháo hoa chỉ cần lưu lại ở khoảnh khắc nó nở rộ là được.