Tôi Và Vị Hôn Phu Cùng Nhau Vặt Lông Cừu Bạn Cùng Phòng

- Tác giả:
- Thể Loại: Hiện đại
- Trạng Thái: Hoàn thành
Tôi đã bị trói buộc với hệ thống phát tài từ lời nói dối.
Ai nói dối tôi một câu, tôi sẽ nhận được 10.000 tệ.
Vừa khai giảng đại học, bạn cùng phòng đã mặc đầy người hàng hiệu tự giới thiệu: “Xin chào mọi người, tôi là vị hôn thê của Cố thiếu, Lâm Hạ, sau này làm phiền mọi người chăm sóc tôi rồi.”
Nếu cô ta là vị hôn thê của Cố Gia Húc, vậy tôi là ai?
Đang ngẩn người thì điện thoại tôi rung lên——Alipay báo có 10.000 tệ vào tài khoản.
Thế là tôi đem chuyện này nói cho vị hôn phu bị ngừng thẻ của mình, hai chúng tôi cùng nhau kiếm chác.
Nhìn thông báo 10.000 tệ vào tài khoản trên điện thoại, rất lâu sau tôi vẫn chưa hoàn hồn.
Bạn cùng phòng nhìn Lâm Hạ đầy ngưỡng mộ, nịnh nọt mở cửa: “Hoan nghênh Lâm tiểu thư và lão nô trở thành bạn cùng phòng!”
Lâm Hạ bước vào ký túc xá, khinh thường đánh giá chiếc áo phông đã bạc màu và đôi giày trắng cũ nát của tôi.
Cô ta đưa hành lý cho tôi, giọng điệu cao ngạo: “Làm giường cho tôi, treo quần áo vào tủ. Từ nay trở đi cô sẽ giặt quần áo, mua cơm, rửa chân cho tôi, chỗ tốt chắc chắn sẽ không thiếu của cô!”
Vù——
Alipay lại báo có 10.000 tệ.
Tôi chỉ thấy buồn cười.
Vừa rồi tôi đã liếc mắt một cái là nhận ra Lâm Hạ, cô ta là sinh viên nghèo được nhà tôi tài trợ.
Năm tôi mười tuổi đi vào thôn vùng núi làm từ thiện, tôi đã chọn tài trợ cho cô ta. Dưới sự giúp đỡ của nhà tôi, Lâm Hạ không chỉ cơm áo không lo mà còn nhiều lần hỏi bố tôi xin tiền đi du lịch, mua mỹ phẩm hàng hiệu.
Mà gia tộc vì muốn tôi rèn luyện, sau kỳ thi đại học đã ngừng thẻ của tôi, để tôi tự lo học phí và sinh hoạt phí.
Mỗi ngày tôi làm ba công việc, bận đến mức quay như chong chóng, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng duy trì được no bụng.
Nghĩ đến đây, trong lòng tôi nảy ra một ý nghĩ——nếu Lâm Hạ không biết trân trọng cơ hội, không chịu học hành cho tử tế, vậy sao tôi không lợi dụng cô ta để kiếm tiền chứ?
Đợi khi gom đủ tiền rồi vạch trần cô ta sau, để cô ta tự gánh lấy hậu quả!
Tôi đặt vali của cô ta xuống đất, không nói gì.
Dù sao tôi cũng chỉ muốn lợi dụng Lâm Hạ để kiếm tiền, chứ không thật sự muốn làm nô tài.
Tôi chỉ vào chiếc túi trên vai cô ta đang lộ ra sợi chỉ thừa, cố nặn ra vẻ mặt cay nghiệt châm chọc: “Ồ ồ ồ! Đại tiểu thư còn đeo túi Hermes giả à? Ha ha ha, trên chiếc túi Hermes đắt như vậy làm sao có thể có chỉ thừa chứ?”
Nói xong, tôi lấy từ trong tủ ra một chiếc Hermes cùng kiểu.
Biểu cảm của Lâm Hạ trong khoảnh khắc này trở nên mất tự nhiên. Cô ta tức đến đỏ mặt, giọng sắc nhọn gần như muốn xuyên thủng màng nhĩ: “Đương nhiên đây là Hermes thật! Chất lượng hàng xa xỉ đều không tốt cả!”
Hệ thống phát tài từ lời nói dối lại kích hoạt, vù——