Trương Nghị bước lên từ phía bên cạnh Vương Ngạn, giọng nói có chút mạnh miệng nhưng bên trong rỗng tuếch.

“Chỉ cần cậu xin lỗi, tôi sẽ không tính toán chuyện này nữa, chuyện này cũng coi như…”

Lấy điện thoại ra, tay tôi đập mạnh xuống tờ giấy trên tay Vương Ngạn, dứt khoát cắt ngang lời Trương Nghị, nhếch mép cười với hắn.

“Tôi không, tôi cứ thích báo cảnh sát đấy!”

……

Lúc cảnh sát đến, Vương Ngạn vẫn còn đắc ý.

“Trương thiếu đúng là quá lương thiện, thứ người như thế cậu còn bênh vực làm gì.”

Cảnh sát đẩy cửa bước vào, Trương Nghị càng căng thẳng hơn. Khi cả lớp còn đang xôn xao, trán Trương Nghị đã lấm tấm mồ hôi. Nghe câu nói này của Vương Ngạn, hắn không thèm suy nghĩ, quát thẳng vào mặt cậu ta.

“Cậu im đi! Chuyện này vốn dĩ không nên báo cảnh sát!!”

Im phăng phắc.

Tôi khoanh tay, dưới sự chú ý của tất cả mọi người, cầm tờ giấy đi thẳng đến chỗ cảnh sát.

“Có người tống tiền!”

Vương Ngạn hoảng sợ, những bạn học khác hùa theo cũng hoảng sợ.

Trên danh sách đó viết… là tên của toàn bộ người trong lớp.

“Không phải, chúng cháu báo cảnh sát vì cậu ta nợ nhà Trương Nghị 50 vạn, không phải vì tờ giấy này!”

Có người bắt đầu luống cuống, mồ hôi trên trán Trương Nghị túa ra nhiều hơn, ấp úng mãi không nói nên lời.

Không nói được là đúng rồi, vì hắn đâu thể đứng trước mặt cảnh sát mà nói dối được.

“Không… thực ra đây là một sự hiểu lầm.”

Trương Nghị đổi giọng, lời nói cũng không còn cứng rắn nữa.

Nghe đến đây tôi bật cười, trực tiếp rút điện thoại gọi một cuộc, bảo Trương Giản Minh đến.

Cảnh sát hỏi chúng tôi rốt cuộc là chuyện gì, 50 vạn không phải con số nhỏ. Trương Nghị không đưa ra được bằng chứng, đến bây giờ hắn vẫn đang tiêu tiền của nhà tôi, bản thân hắn mới chính là học sinh được nhận tài trợ, làm sao hắn có thể nói ra miệng được.

Hắn không nói được thì tôi giúp hắn nói. Tôi liếc nhìn Trương Nghị, trực tiếp vạch trần lớp ngụy trang của hắn trước mặt mọi người.

“Đây là sự hiểu lầm, cậu ta là con trai tài xế nhà cháu, mẹ cậu ta làm bảo mẫu nhà cháu. Bây giờ cậu ta bịa đặt về cháu, còn xúi giục người khác tống tiền cháu!”

Vương Ngạn nghệch mặt ra, cười khan hai tiếng nói không thể nào, những người khác cũng hùa theo vài câu, mắt nhìn chằm chằm vào Trương Nghị.

Trương Nghị…

Hắn không nói gì, trông như mất hồn, mặt mày trắng bệch, cả người lung lay sắp đổ.

Cửa lớp đột nhiên bị đẩy ra, Trương Giản Minh lao vào, theo sau là giáo viên.

“Đấy, tài xế nhà cháu đến rồi, đây chính là bố của Trương Nghị!”

“Bố!”

Trương Nghị thẫn thờ nhìn Trương Giản Minh, yếu ớt gọi một tiếng bố, tiếng hít thở kinh ngạc trong lớp lấn át cả tiếng nói của cảnh sát.

Khoảnh khắc này, Trương Nghị không thể diễn tiếp được nữa.

Thực ra môi trường trường công lập này cũng khá tốt, không ai lại đi nhắm vào người khác chỉ vì xuất thân của bố mẹ.

Chỉ tại Trương Nghị quá ham hư vinh. Khi người khác gọi hắn là thiếu gia hào môn, hắn đã do dự một chút, không những không phủ nhận mà còn cố tình dẫm đạp tôi để nâng cao bản thân.

Đáng tiếc, đồ giả thì mãi mãi là đồ giả.

Chỉ là một sự hiểu lầm. Lúc đầu bọn họ mạnh miệng bao nhiêu, thì lúc cảnh sát rời đi lại xấu hổ bấy nhiêu.

Trương Nghị ngồi thất thần ở chỗ của mình, những bạn học xung quanh im lặng, âm thầm kéo dãn khoảng cách với hắn.

Nhìn bộ dạng này của hắn, tôi nhớ lại kiếp trước, khi tôi bị bắt nạt và tẩy chay, vẻ mặt đắc ý của Trương Nghị.

Thực ra ban đầu tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần chuyển trường, nhưng nghĩ đến Trương Nghị, tôi không cam lòng.

Tôi căm ghét tột cùng những người bạn học bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh này. Nhìn dáng vẻ nịnh bợ của bọn họ khi biết được thân phận thật của tôi, tôi chỉ thấy buồn nôn, kinh tởm.