Bố mẹ tôi vốn bị tôi giữ nãy giờ rốt cuộc không thể nhịn thêm được nữa, trực tiếp đứng thẳng dậy.

“Tôi sẽ không để con gái tôi phải học lại!”

Cả hội trường lập tức im phăng phắc.

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía này.

Ngay khoảnh khắc nụ cười vừa nở trên môi Thẩm Dịch và Trần Liễu Khinh, mẹ tôi lại nói tiếp.

“Dù sao thì, con bé cũng đã được tuyển thẳng vào Thanh Hoa rồi, thi lại làm cái quái gì nữa?”

5.

Câu nói của mẹ tôi giống như một tiếng sét đánh ngang tai, ầm ầm vang dội giữa hội trường nguy nga lộng lẫy.

Những tiếng cười cợt ồn ào bỗng chốc tắt ngấm.

Toàn hội trường chìm vào tĩnh lặng như tờ.

Mọi ánh mắt nhất loạt chuyển từ Thẩm Dịch và Trần Liễu Khinh trên sân khấu sang bàn của chúng tôi.

Micro trong tay Thẩm Dịch rơi “loảng xoảng” xuống mặt sàn sân khấu, tạo ra âm thanh chói tai.

Sự đắc ý và kiêu ngạo trên gương mặt hắn đang đông cứng và vỡ vụn với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Hắn lảo đảo bước lên phía trước hai bước, những ngón tay siết chặt, giọng nói run rẩy:

“Cô nói gì? Tuyển thẳng Thanh Hoa?”

“Khưu Huỳnh, cậu điên rồi à!”

Trần Liễu Khinh cũng hoảng hốt, dáng vẻ khóc lóc “lê hoa đái vũ” lúc nãy bay sạch. Ả tái mét mặt mày, túm chặt lấy cánh tay Thẩm Dịch, ánh mắt hoảng loạn nhìn tôi:

“Anh Dịch, đừng nghe cô ta nói bậy… Cô ta chắc chắn làm giả đấy, cô ta ghen tị với chúng ta, muốn cố tình phá hỏng tiệc mừng của anh!”

Tôi từ từ đứng dậy.

Dáng người thẳng tắp, ánh mắt bình thản lướt qua hai kẻ đang hoảng loạn trên sân khấu, cuối cùng dừng lại trên mặt Thẩm Dịch.

Khóe miệng tôi cong lên một nụ cười lạnh lẽo.

“Có gì mà không thể tin chứ?”

“Suất tuyển thẳng này, vốn dĩ là do chính cậu từ bỏ mà.”

Tôi tiến lên hai bước, giọng không quá lớn nhưng vang vọng rõ ràng khắp hội trường.

“Theo quy định của nhà trường, nếu người đứng đầu về tổng điểm chủ động từ bỏ tư cách, thì suất tuyển thẳng sẽ tự động chuyển cho người đứng thứ hai, cũng chính là tôi.”

“Thẩm Dịch, tôi còn phải cảm ơn cậu đàng hoàng đấy.”

“Nếu không phải não cậu có bệnh, từ bỏ suất tuyển thẳng Thanh Bắc, thì có lẽ tôi đã phải cõng áp lực đi thi đại học, dốc hết sức lực mới miễn cưỡng chạm tới ngưỡng cửa Thanh Bắc rồi.”

“Bây giờ thì hay rồi, chính tay cậu dâng tặng món quà lớn này cho tôi.”

“Tôi thật sự nên tặng cậu một tấm cờ khen thưởng mới phải.”

Từng chữ, từng chữ một như những mũi dùi băng giá đâm thẳng vào tim Thẩm Dịch.

Hắn cứng đờ người ngay tại chỗ.

Đồng tử co rút dữ dội.

Những quy định mà hắn từng cố tình phớt lờ, những điều luật bị hắn làm lơ khi bị tình yêu làm cho mờ mắt, giờ phút này toàn bộ ùa về trong tâm trí.

Hắn nhớ ra rồi.

Thầy chủ nhiệm đã liên tục nhấn mạnh.

Bảng tin của trường cũng dán thông báo giấy trắng mực đen rõ ràng.

Từ bỏ suất tuyển thẳng, danh ngạch sẽ được chuyển tiếp.

Là chính hắn, bị sự dịu dàng của Trần Liễu Khinh làm cho mờ mắt, sắt đá muốn từ bỏ tất cả để thi cùng cô ta vào Giao Thông.

Là chính hắn, tự tay đem tấm vé vào học phủ đỉnh cao vốn dĩ thuộc về mình dâng tận tay cho tôi.

Sự hối hận và sững sờ tột độ tức khắc nhấn chìm hắn.

Hắn há miệng nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang xanh xám, rồi lại từ xanh xám chuyển thành đỏ lựng, vô cùng khó coi.

Trần Liễu Khinh cũng hoàn toàn hoảng loạn, cô ả túm lấy tay hắn run bần bật.

“Anh Dịch, không phải đâu… Cô ta lừa chúng ta đúng không? Suất đó không thể nào trao cho cô ta được…”

Tôi nhìn bộ dạng chó cắn chó của hai kẻ đó, chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm.

“Đã nói đến nước này rồi, vậy thì tôi sẽ tặng thêm cho hai người một món quà lớn nữa.”

Tôi nhẹ nhàng đưa tay lên, bình thản vỗ tay ba tiếng.

Giây tiếp theo.

Màn hình lớn vốn đang tắt đen ngòm đột nhiên sáng rực.