“Trứng quá mặn, súp lơ vẫn còn sống, cơm thì cho quá ít nước.”

Vẻ mặt anh suy sụp từng chút một.

“Nhưng tôi đã ăn hết.”

Vẻ mặt anh lại hồi phục từng chút một.

Ngoài cửa phòng trà nước xuất hiện nửa cái đầu, là Tiểu Trần. Tiếng lòng của cô ấy không hề che giấu:

【Ăn hết rồi! Cô ấy ăn hết rồi! Món ăn thảm họa của Trình Việt mà cô ấy cũng ăn hết! Đây chính là tình yêu phải không?】

Tôi cầm cốc nước bước ra khỏi phòng trà nước. Khi đi ngang qua Trình Việt, tôi dừng lại.

“Ngày mai đừng làm nữa.”

“Tại sao?”

“Bởi vì bữa thứ hai, tôi sợ mình sẽ bị ngộ độc thực phẩm.”

Khóe miệng anh khẽ động. Đó là một nụ cười rất nhẹ, rất khó nhận ra, nếu không nhìn chằm chằm thì hoàn toàn không thể phát hiện.

“Vậy em dạy tôi.”

“Dựa vào đâu?”

“Tôi đã xem hết tám trang.”

Tôi bị anh chặn họng.

Bình thường người này kín miệng như thế, vậy mà lại biết lấy chuyện ấy ra dùng đi dùng lại.

“Anh xem tám mươi trang cũng vô dụng. Trứng anh xào trông như cục than vậy.”

“Cho nên mới cần em dạy.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc đến mức không giống như đang bàn chuyện nấu ăn.

“Em dạy tôi, đừng đi nữa.”

Từ cuối hành lang truyền tới tiếng lòng của chị Lý:

【Trời ơi, Trình Việt đang lấy chuyện học nấu ăn làm cái cớ giữ người lại. Ngốc thì hơi ngốc thật, nhưng cách này đi đúng đường rồi.】

Tôi siết cốc nước, cảm thấy nước trong cốc nóng hơn bình thường rất nhiều.

“Chuyện đơn xin nghỉ việc…” Tôi nói, “tôi đã nói chuyện với phòng Nhân sự rồi.”

Những ngón tay đang đặt trên thành cốc của Trình Việt siết lại.

“Rút rồi.”

9

Sau khi rút đơn xin nghỉ việc, cuộc sống trở nên hơi khác trước.

Sáng thứ Hai, trên bàn tôi lại xuất hiện một chiếc túi giữ nhiệt.

Mở ra nhìn, bên trong hộp cơm là cháo trắng.

Cháo trắng nguyên chất.

Không có bất cứ thứ gì.

Trên tờ giấy viết:

【Món này chắc chắn không thể thất bại.】

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

Tiểu Trần bên cạnh thò đầu qua nhìn, tiếng lòng bình luận vô cùng chính xác:

【Cháo trắng? Chỉ có cháo trắng thôi sao? Trình Việt, có phải anh hiểu lầm gì về chuyện “nấu ăn” không vậy?】

Thứ Ba, bên trong túi giữ nhiệt đổi thành bánh sandwich.

Không phải loại mua ở cửa hàng tiện lợi, mà là tự làm.

Bánh mì được cắt xiêu xiêu vẹo vẹo, lá xà lách thò ra một đoạn, phô mai được xếp tận ba lớp, dày như viên gạch.

Tờ giấy viết:

【Trên mạng nói bánh sandwich là món đơn giản nhất. Lừa đảo.】

Thứ Tư.

Túi giữ nhiệt vẫn xuất hiện như thường lệ.

Bên trong hộp là một bát mì cà chua trứng.

Mì hơi dính thành cục, nhưng cà chua được thái rất nhỏ, trứng cũng được đánh khá tơi. Tôi nếm thử nước dùng, bên trong có cho một chút đường, vị chua chua ngọt ngọt.

Trên tờ giấy chỉ có một chữ:

【Nếm.】

Tôi ăn hết mì.

Rửa sạch hộp cơm, đặt trở lại trong túi giữ nhiệt rồi để lên bàn anh.

Buổi trưa khi trở về nhìn thấy hộp cơm trống, anh mở nắp xác nhận một lần rồi mới đóng lại.

Động tác rất nhẹ, nhưng tôi nhìn thấy khóe miệng anh cong lên.

Con người này.

Im lặng suốt một năm rưỡi không nói gì, bây giờ lại mỗi ngày lấy ra một tờ giấy.

Thứ Năm, bên trong túi giữ nhiệt không có hộp cơm.

Chỉ có một tờ giấy.

【Hôm nay không kịp làm. Nhưng dưới tầng mới mở một quán mì, buổi trưa tôi mời em. Có tính không?】

Tôi còn chưa kịp trả lời, điện thoại đã rung lên.

Là tin nhắn Trình Việt gửi tới:

【Mười hai giờ, cửa công ty.】

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn ấy.

Đúng mười hai giờ, tôi cầm điện thoại đi xuống tầng.

Trình Việt đã đứng trước cửa.

Hôm nay anh không mặc áo vest, tay áo sơ mi được xắn tới cẳng tay, trong tay cầm một chiếc túi.

“Không phải nói đi ăn quán mì sao?”

“Quán mì xếp hàng tới tận cửa.” Anh đưa túi cho tôi. “Cho nên tôi mua mang về.”

Trong túi là hai bát mì, hơi nóng xuyên qua bao bì tỏa ra ngoài.

Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế dài trước cửa công ty.

Chính là chiếc ghế trước đây tôi từng ngồi ăn cơm nắm.

Anh đặt đôi đũa về phía bên tay phải của tôi.

Tôi nhìn anh.

Anh giả vờ đang tháo đôi đũa của mình, nhưng đôi tai lại phản bội anh, đỏ lên lần nữa.

Ăn được một nửa, anh đột nhiên lên tiếng:

“Những lời lần trước quản lý Tống nói về bữa ăn ở nhà hàng Nhật ấy.”

“Ừ.”

“Cô ấy chưa nói hết.”

Đôi đũa của tôi không dừng lại:

“Câu nào chưa nói hết?”

“Cô ấy nói tôi nhắc tới em ba lần, nhưng thật ra không chỉ có vậy.”

Tôi ngẩng đầu.

Anh nhìn vào bát mì của mình, không đối diện với ánh mắt tôi.

“Tôi còn nói một câu: ‘Nếu cô ấy không làm cơm hộp nữa, có lẽ tôi cũng không biết mình phải ăn uống thế nào.’”

Phía sau bồn hoa bên cạnh ghế dài truyền tới một tiếng lòng không thể đè xuống:

【Chị Lý, chị quay lại chưa? Quay lại chưa?】

【Quay cái gì mà quay! Cô đẩy tôi làm gì? Cành cây chọc vào mặt tôi rồi!】

Tôi cúi đầu ăn mì, dùng tóc che đi vẻ mặt của mình.

Nhưng tôi biết anh đã nhìn thấy.

Bởi vì anh cũng cúi đầu, nhưng đôi đũa đã dừng lại, độ cong nơi khóe miệng không thể nào đè xuống được.

Từ đầu tới cuối bát mì ấy, chúng tôi không nói thêm câu nào.

Nhưng đó là bữa trưa ngon nhất mà tôi từng ăn trong suốt một năm rưỡi.

10

Chuyện sau đó, cả công ty đều biết.