“Chú Tô, chú nói cô ta là Tô phu nhân, chứng cứ đâu?”
“Người trong ảnh là chú thì đúng rồi, nhưng thế cũng đâu chứng minh được cô ta là Tô phu nhân? Nhỡ đâu chú lén lút sau lưng Tô phu nhân, gian díu với chính con gái nuôi của mình thì sao?”
Câu nói vừa thốt ra, không khí xung quanh lập tức bùng nổ.
“Chuyện này… có khả năng đó không? Ôi mẹ ơi, thật ra cũng có khả năng đó chứ.”
“Giới hào môn xưa nay vẫn luôn chơi bạo mà, biết đâu cô ả này đúng là tiểu tam thật, nếu không Tô tổng cũng đâu che chở cho cô ta như vậy!”
“Chậc chậc, hóa ra là chuyện như vậy… thật không ngờ Tô tổng lại là người thế này…”
Mọi người bàn tán xôn xao, ánh mắt nhìn tôi và Tô Huân Nhiên đã nhuốm thêm vài phần khinh bỉ và chán ghét.
Tôi và Tô Huân Nhiên nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy nực cười tột độ.
Đúng là không ngờ tới.
Đến tuổi trung niên, kết hôn hai mươi năm trời, thế mà lại có ngày bị chính con gái ruột cùng bạn trai của nó bôi nhọ thanh danh ngay chốn đông người.
“Bố ơi, sao bố có thể đối xử với mẹ như vậy?”
Tô Tình Tình khóc lóc mở miệng, đột nhiên quay sang cầu xin tôi: “Còn chị nữa, chị ơi…”
“Bố mẹ nhận nuôi chị, nuôi nấng chị nên người, không phải để chị phá hoại cái gia đình này đâu…”
“Chị ơi, chị không thể có lỗi với mẹ như vậy được, chị mau nhận lỗi đi, sau này cũng không được phép qua lại với bố nữa…”
“Cô có thể đừng ăn nói hàm hồ nữa được không!”
Tôi mất kiên nhẫn ngắt lời con bé, sự thất vọng trong lòng càng thêm chồng chất: “Tô Tình Tình, tôi chính là mẹ ruột của cô. Tôi không ngờ cô lại là đứa nói được bất cứ thứ gì, tin được bất cứ thứ gì. Cô như vậy, sao xứng làm con gái tôi?”
“Cô giả vờ cái gì!”
Cố Vân Phong vội vàng nhảy ra bênh vực con bé, hung hăng trừng mắt lườm tôi:
“Một thứ rách nát mà cũng có mặt mũi chỉ trích Tình Tình à!”
“Chú Tô, chú che chở cho cô ta như thế, chú có biết cô ta còn lén lút sau lưng chú để lăn lộn với những gã đàn ông khác không?”
Lời vừa dứt.
Sắc mặt Tô Huân Nhiên càng thêm đen kịt, ánh mắt ghim chặt vào Cố Vân Phong: “Cậu đang sủa bậy bạ gì thế?”
“Tôi không sủa bậy, người của Tình Tình đã chụp được hết rồi, cô ấy lương thiện như thế, ngây thơ như thế, chẳng lẽ lại đi bịa chuyện đồn bậy sao?”
Câu nói này vang lên, trong mắt Tô Tình Tình xẹt qua một tia chột dạ.
Giây tiếp theo, nó lại thở dài: “Những thứ đó… em không muốn lấy ra đâu… Chị à, coi như em nể mặt chị, chỉ cần chị sớm ngày cải tà quy chính…”
“Tôi chẳng cần cải tà quy chính cái gì cả.”
Tôi cười gằn, từng bước từng bước ép sát về phía con bé.
“Tô Tình Tình, cô đúng là đứa con gái tốt của tôi, thế mà lại dám bịa đặt tung tin đồn rác rưởi về tôi.”
“Cô không tin tôi và bố cô là vợ chồng đúng không? Được thôi, vậy thì cô mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ.”
Lời vừa dứt.
Tôi lấy từ trong túi xách ra cuốn sổ đăng ký kết hôn màu đỏ chót, giơ lên cao.
“Bây giờ, cô còn gì để nói nữa không?”
【Chương 7】
Những dòng chữ mạ vàng trên bìa sổ lóe sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Tôi mở sổ đăng ký kết hôn ra, để lộ bức ảnh và con dấu đỏ của cơ quan chính quyền bên trong.
Rõ ràng mồn một, chính là tôi và Tô Huân Nhiên.
“Trời ạ, sổ đăng ký kết hôn, hóa ra bọn họ thật sự không nói dối!”
“Bà ấy thật sự là Tô phu nhân, vậy thì vừa rồi Tô Tình Tình và Cố Vân Phong đều đang đoán mò nói bậy hết à.”
“Thế này đúng là tự lấy đá đập vào chân mình rồi, sỉ nhục chính bố mẹ ruột của mình, Tô Tình Tình đúng là…”
“Dù sao cũng lớn lên ở nông thôn, thiếu kiến thức, vô giáo dục mà.”
Giữa những tiếng xì xào bàn tán, mặt Tô Tình Tình trắng bệch, cả người như bị đóng đinh tại chỗ.
Cố Vân Phong thì ghim chặt ánh mắt vào tờ giấy đăng ký kết hôn kia.
Nhưng dù cậu ta có nhìn thế nào đi nữa, tờ giấy này cũng chẳng có một chút vấn đề nào.