“Một năm qua, cô Tiêu luôn sống ở biệt thự, cô ấy… cô ấy đã vứt hết đồ của phu nhân, piano cũng là cô ấy đập.”
Quản gia hít sâu một hơi: “Còn nữa, những bộ lễ phục, trang sức trước đây của phu nhân đều bị cô ấy đem bán hết rồi.”
Sắc mặt Tô Chiếu Sơn lập tức sa sầm.
Anh sải bước lên lầu, trực tiếp đẩy cửa phòng Tiêu Dao.
Tiêu Dao đang trang điểm, thấy Tô Chiếu Sơn vào, lập tức trưng ra vẻ mặt uất ức.
“Chiếu Sơn, anh về rồi sao? Thời Vũ cô ấy…”
“Câm miệng.” Tô Chiếu Sơn lạnh lùng ngắt lời, “Một năm trước, chính cô hạ độc vào canh của Hoàng Thời Vũ, sau đó đổ tội cho cô ấy, đúng không?”
Tiêu Dao mặt cắt không còn giọt máu.
“Anh… anh đang nói gì vậy? Em không hiểu…”
“Còn giả vờ?” Tô Chiếu Sơn cười lạnh, rút điện thoại ra, mở đoạn video đã copy tối qua.
Hình ảnh Tiêu Dao lén lút bỏ độc vào canh hiện lên rõ mồn một.
Tiêu Dao hoàn toàn tái mặt.
Cô ta há hốc mồm định biện minh, nhưng phát hiện mình không thốt nên lời.
“Chiếu Sơn, em… em không cố ý…” Nước mắt cô ta lập tức rơi lã chã, “Em chỉ là quá yêu anh, em không chịu được khi thấy anh đối xử tốt với Thời Vũ như vậy…”
“Vì vậy cô hãm hại cô ấy? Khiến tôi tưởng cô ấy bị điên?” Giọng Tô Chiếu Sơn ngày càng lạnh, “Cô có biết phẫu thuật cắt thùy trán nghĩa là gì không?”
“Nó khiến cô ấy mất đi mọi cảm xúc! Cô ấy không thể chơi đàn, không thể cảm nhận niềm vui nỗi buồn!”
“Cả đời cô ấy bị hủy hoại rồi!”
Tiếng gầm của Tô Chiếu Sơn vang vọng trong căn phòng.
Tiêu Dao sợ hãi run rẩy, nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối.
“Nhưng… nhưng chính anh là người đồng ý phẫu thuật mà…” cô ta khóc lóc, “Nếu anh thực sự yêu cô ấy, sao anh lại ký tên vào tờ giấy đó?”
Câu nói này như một chiếc gai đâm mạnh vào tim Tô Chiếu Sơn.
Đúng vậy, nếu anh thực sự yêu Hoàng Thời Vũ, sao anh không điều tra kỹ mà lại dễ dàng tin lời Tiêu Dao?
Sao anh lại tự tay đưa cô lên bàn mổ?
Suy cho cùng, là do anh không đủ yêu cô.
Tô Chiếu Sơn bỗng cười, nụ cười thê lương.
“Cô nói đúng, là lỗi của tôi.” Anh quay người bước ra ngoài, “Thu dọn đồ đạc, cút khỏi nhà này.”
“Chiếu Sơn!” Tiêu Dao lao tới định nắm lấy anh, “Anh không thể đối xử với tôi như vậy! Một năm qua, tôi là người ở bên cạnh anh!”
“Tôi chăm sóc anh, an ủi anh! Hoàng Thời Vũ căn bản không yêu anh! Nếu cô ta yêu anh, sao cô ta có thể im lặng mà bỏ chạy như vậy!”
Tô Chiếu Sơn hất tay cô ta ra, ánh mắt lạnh lẽo.
“Cô ấy chạy, là vì tôi đã hủy hoại cô ấy.”
“Còn cô, từ đầu đến cuối chỉ là một con hề.”
Nói xong, anh không quay đầu lại mà rời đi.
Tiêu Dao ngã quỵ xuống sàn, nước mắt hòa cùng lớp trang điểm đậm, trông vô cùng nhếch nhác.
Cô ta nghiến chặt răng, trong mắt lóe lên tia độc ác.
Không, cô ta không thể cứ thế mà rời đi.
Cô ta phải khiến Hoàng Thời Vũ mãi mãi không thể quay lại.
Ba ngày sau, Hoàng Thời Vũ xuất viện.
Tô Chiếu Sơn đích thân đi đón cô, còn đưa cả quản gia theo.
“Phu nhân, cô về nhà thôi.” Quản gia cười, vành mắt hơi đỏ.
Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu: “Về nhà?”
“Đúng, về ngôi nhà của em.” Tô Chiếu Sơn ôn tồn nói, “Sau này không cần bán kẹo nữa, anh sẽ chăm sóc em.”
Hoàng Thời Vũ im lặng một lúc, đột nhiên hỏi: “Có trả lương không?”
Tô Chiếu Sơn sững sờ.
“Nếu là quan hệ thuê mướn, tôi có thể chấp nhận.” Hoàng Thời Vũ nghiêm túc nói, “Nhưng nếu là miễn phí, tôi không thể ăn không ở không được.”
Tim Tô Chiếu Sơn như bị vò nát.
Hoàng Thời Vũ kiêu hãnh ngày xưa, giờ đây lại phải bàn chuyện tiền lương với anh.
“Trả.” Anh khàn giọng nói, “Một tháng mười vạn tệ, đủ không?”
Mắt Hoàng Thời Vũ sáng lên: “Đủ rồi.”
Mười vạn tệ, mua được nhiều kẹo hồ lô lắm.
Về đến biệt thự, Hoàng Thời Vũ nhận ra nơi này hoàn toàn khác với một năm trước.
Những bông sen trắng trong sân bị nhổ sạch, trồng lại toàn là hồng đỏ.