“Nơi nghèo nàn như thôn Du Thụ không tiếp đãi nổi thân thể quý giá như huynh đâu. Mau về cung của huynh đi.”

Tiêu Hành làm bộ làm tịch bắt mạch:

“Không sao không sao, chỉ cần uống liền ba thang thuốc của bản thần y, bảo đảm khỏi hẳn.”

Nửa canh giờ sau, Tiêu Hành bưng đến một bát thứ gì đó đen sì, tanh hôi khó ngửi.

Tiêu Cảnh miễn cưỡng chống người nhấp một ngụm, lập tức bụng dạ cuộn trào, nôn càng dữ hơn.

Ánh mắt hắn mang theo hận ý, vừa giận vừa nghẹn giọng chất vấn:

“Ngươi… ngươi cho ta uống thứ quỷ gì?!”

Tiêu Hành cong môi cười lạnh:

“Bùn thối trộn nước tiểu chó, phương thuốc tổ truyền, chuyên trị không hợp thủy thổ!”

Tiêu Cảnh tức đến cả người run rẩy, bò trên đất nôn không ngừng.

“Tiêu Hành! Ngươi rõ ràng cố ý hại ta! Công báo tư thù, đê tiện đến cực điểm!”

“Ngươi chính là muốn độc chết ta, cướp thê tử của ta!”

Đúng lúc này, ngoài sân bỗng có một tiểu thị vệ lảo đảo lao vào.

Mặt hắn trắng bệch như giấy, giọng run đến không thành tiếng:

“Khởi bẩm bệ hạ, Thần quý phi cấu kết mẫu tộc họ Tiết khởi binh mưu phản, cấm quân tan rã. Giờ phút này… giờ phút này bọn họ đã chiếm kinh thành!”

Thân thể Tiêu Cảnh đột nhiên run lên.

Hắn hoảng loạn hạ lệnh:

“Ngươi mau cầm binh phù đi điều binh, những người khác theo trẫm về kinh.”

Ta đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng hắn hoảng hốt rời đi, đáy lòng chỉ dâng lên một chút lạnh nhạt rất mỏng.

19

Về sau, Thần quý phi soán vị thành công, trở thành nữ đế đầu tiên của triều đại này.

Còn Tiêu Cảnh phản bội nàng, bị nàng đánh gãy hai chân ném vào địa lao, vĩnh viễn giam cầm.

Về phần Dữ nhi, trong loạn quân đã sớm mất tung tích, sống chết không rõ, bặt vô âm tín.

Ta nghe xong chỉ khẽ thở dài, trong lòng không sóng không gió.

Từ rất lâu trước kia, khi nó không từ mà biệt, nhận người khác làm mẹ, chút tình mẹ con giữa ta và nó đã đứt sạch rồi.

【A! Cốt truyện hoàn toàn sụp đổ rồi. Hạ Trừng và Hạ Tinh biến thành nam nữ chính, Hạ Dữ và Tiêu Cảnh biến thành người qua đường.】

【Hai kẻ vong ân phụ nghĩa Tiêu Cảnh và con hắn sao xứng làm nhân vật chính? Bây giờ như vậy vừa hay, ta ủng hộ đổi cốt truyện!】

【Vẫn là Thần quý phi đỉnh. Nếu nam nhân không dựa được, vậy tự mình làm hoàng đế.】

【Cười chết, cốt truyện đế hậu tình thâm vốn có của Tiêu Cảnh, giờ biến thành nữ đế bệnh kiều yêu ta rồi.】

【Vốn dĩ chính Tiết Lâm Nhi đưa hắn lên long ỷ, bây giờ nàng chỉ lấy lại thứ thuộc về mình thôi!】

20

Sau khi xử lý xong mọi chuyện, Tiêu Hành đưa ta và Trừng nhi chuyển đến Giang Nam.

Chúng ta thuê một tòa tứ hợp viện. Tiêu Hành trồng đầy đỗ quyên trong sân.

Ta và Tiêu Hành ở Giang Nam, lấy cỏ cây núi sông làm chứng, kết thành phu thê.

Tiêu Hành mở một y quán, người nghèo đến chữa bệnh không lấy tiền.

Ta thì mở một nữ học đường, làm nữ phu tử. Con gái nhà nghèo đến học cũng không thu tiền.

Lại một năm tháng ba, dương liễu bên bờ rủ xuống những dải tơ non xanh, mười dặm rừng đào nở rực rỡ.

Thuyền ô bồng chầm chậm trôi trên sóng biếc. Hai nam nhân ta yêu nhất ngồi hai bên trái phải cạnh ta.

Tiếng hát chài của người chèo thuyền hòa với tiếng nước, chậm rãi bay trong gió xuân.

Người bán hàng nơi đầu ngõ rao bán bánh quế hoa, chè hạt sen.

Gió sớm lướt qua mặt, oanh hót liễu mềm, xuân quang vừa đẹp.

【Toàn văn hoàn】