“Song Song đang nhờ nhân sâm vạn năm treo mạng, thời gian trẫm cho nàng không còn nhiều.”

Hắn nhìn mẫu thân với ánh mắt u ám:

“Ngôn phu nhân khuyên bảo thế nào? Nếu bà là mẹ mà không thể khuyên bảo con gái mình, vậy thì cũng không cần thiết phải sống nữa.”

Mẹ không sợ hãi, nhưng bà vẫn quỳ lạy Tiêu Thận Hành:

“Bệ hạ, lúc ngài còn trẻ không ít lần ăn cơm do lão thân nấu, ngài và Ngôn gia giao tình sâu nặng, nhưng ngài không biết rằng, Ngôn Linh sư lời ra tất linh là dùng khí huyết của bản thân.”

Tiêu Thận Hành ra khỏi lãnh cung, nhưng vị hoàng tử không thế lực này chẳng ai coi ra gì. Chính ca ca ta, theo lời cầu xin của ta, đã kết giao và đưa hắn vào phủ. Mẹ xót hắn sinh ra trong nhà quyền quý mà không an khang bằng dân thường, nên đặc biệt yêu thương hắn. Từng có lúc hắn dập đầu tạ ơn mẹ đã đối đãi với hắn hơn cả con ruột.

Nhưng giờ đây, vì một Ngôn Song Song, hắn quên sạch tình nghĩa xưa kia.

“Thanh Hoan mang thai nên không thể dùng Ngôn Linh thuật là vì khí huyết đã cung cấp cho thai nhi. Giờ nàng ta vừa sẩy thai mất máu nhiều, đừng nói là Ngôn Linh thuật không thể thi triển, mà dù có gượng ép thi triển, ba tháng tuổi thọ còn lại e rằng không trụ nổi một ngày.”

Tiêu Thận Hành thoáng ngạc nhiên:

“Ba tháng tuổi thọ là sao?”

Ta cúi đầu tránh ánh mắt hắn, ta sợ nhìn hắn một cái sẽ không kìm được mà nguyền rủa hắn chết đi.

“Ngôn Linh sư nói ra câu cuối cùng, khí huyết toàn thân phản phệ, sẽ không sống quá trăm ngày, cổ tịch Ngôn gia đều có ghi chép.”

Giọng mẹ đứt quãng, khóc không thành tiếng.

Sắc mặt Tiêu Thận Hành thay đổi liên tục.

“Khí huyết… vậy nếu bổ sung khí huyết, chẳng lẽ sẽ không chết?” Hắn như đang nói với chính mình.

“Ngôn Linh sư tổ tiên có người sống đến lúc già yếu mới mất, nên chỉ cần bổ sung huyết khí, Thanh Hoan nhất định sẽ không sao.”

Ta nhìn hắn đầy mỉa mai. Vị Ngôn Linh sư duy nhất trong tổ tiên sống thọ đến cuối đời là vì cả đời chỉ nói đúng hai câu. Có lẽ vì tình trạng Ngôn Song Song đã ổn định hơn nên sự kiên nhẫn của Tiêu Thận Hành tăng lên một chút.

“Chỉ cần Thanh Hoan mở miệng cứu Song Song, trẫm không chỉ nạp nàng làm phi, mà sau này Ngôn gia có hai con gái vào cung, triều đình nhất định sẽ có chỗ đứng cho Ngôn gia.”

Mẹ định nói gì đó, nhưng Tiêu Thận Hành phẩy tay, ra lệnh chuẩn bị vật sinh huyết ngay lập tức.

“Mang a giao trong kho đến đây ngay!”

Hắn nhíu mày:

“A giao vẫn quá chậm, chi bằng trực tiếp uống máu sẽ nhanh hơn, dù sao Song Song cũng không đợi được lâu.”

Ta từ nhỏ ăn chay, không chịu được mùi tanh, hơn nữa thân thể vừa sẩy thai, sao chịu nổi sự giày vò này. Mẹ quýnh quáng định khuyên ngăn. Đúng lúc đó, ta liếc thấy Tiểu Liên vội vã quay lại, nàng kín đáo gật đầu với ta. Tiêu Cảnh Hành đã đồng ý yêu cầu của ta, ta không còn nỗi lo sau lưng.

Ta nhìn Tiêu Thận Hành, ra hiệu vài câu: 【Muốn cứu Ngôn Song Song, không cần phiền phức như vậy.】

Trong mắt Tiêu Thận Hành lóe lên tia hy vọng.

【Ta thiếu huyết khí, nhưng có thể mượn sức mạnh tế lễ.】

【Thi triển Ngôn Linh thuật tại đạo trường tế lễ ở Thiên Đàn, nhất định sẽ bảo toàn cho Ngôn Song Song vạn vô nhất thất.】

Tiêu Thận Hành đại hỷ, hắn bước đến gần ta, ngón tay chạm nhẹ vào sợi tóc ta:

“Thanh Hoan, trẫm biết nàng sẽ cùng trẫm lo lắng. Nàng yên tâm, đợi Song Song tỉnh lại, trẫm sẽ cho tất cả thái y bồi bổ khí huyết cho nàng, ngày đó trẫm sẽ sắc phong cả nàng và Song Song.”

Trong mắt hắn lại có một tia mong đợi:

“Sau này nàng và Song Song cùng ở bên cạnh trẫm, trẫm tuyệt đối không phụ hai nàng.”

Tiêu Thận Hành quay người rời đi để sắp xếp việc tế lễ. Còn ta, trong tiếng hét kinh hãi của mẫu thân, lấy ra một con dao nhỏ, cắt đứt sợi tóc vừa bị Tiêu Thận Hành chạm vào.