“Hứa Thanh Hà là vợ tôi, cuộc hôn nhân của chúng tôi được pháp luật bảo vệ.”

“Nếu anh tiếp tục dây dưa quấy rối, tôi có thể xử lý anh vì gây mất trật tự, quấy nhiễu thân nhân quân nhân.”

“Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy, không liên quan đến anh!”

Lục Húc Chu nhìn chằm chằm Cố Diễn Chi, giọng rất gay gắt.

“Anh nhân lúc người ta yếu lòng mà chen vào thì hay ho gì?”

Cố Diễn Chi bật cười khẽ, mang theo vài phần lạnh lẽo.

“Nhân lúc yếu lòng mà chen vào?”

“Thiếu tướng Lục, khi anh bỏ vị hôn thê ngay trong ngày đăng ký kết hôn để đi cùng một người phụ nữ khác, sao anh không nghĩ sẽ có ngày hôm nay?”

“Người anh không giữ nổi, tôi giữ thay anh.”

“Sự bình yên anh không cho cô ấy được, tôi cho.”

Anh dừng một chút, giọng càng lạnh hơn.

“Còn nữa, những trò của Ôn Vãn, đừng tưởng không ai biết.”

“Anh tự nguyện bị cô ta che mắt là chuyện của anh. Đừng tới làm phiền vợ tôi.”

Lục Húc Chu sững lại.

“Anh có ý gì?”

“Ý trên mặt chữ.”

Cố Diễn Chi không để ý tới anh nữa, ôm vai Hứa Thanh Hà quay người bước vào đại viện, để Lục Húc Chu một mình đứng tại chỗ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Vào đến nhà, Hứa Thanh Hà mới nhẹ nhàng thở ra.

“Cảm ơn anh.”

“Không cần.”

Cố Diễn Chi buông tay, tự nhiên nhận lấy chiếc áo blouse trắng trong tay cô.

“Em là vợ anh, bảo vệ em là chuyện anh nên làm.”

Anh nhìn cô một cái rồi bổ sung:

“Anh ta vẫn sẽ tới nữa. Nếu em không muốn gặp, anh sẽ bảo bảo vệ trực tiếp chặn anh ta bên ngoài, em không cần phải ra mặt.”

“Ừm.”

Hứa Thanh Hà gật đầu, lòng hơi rối.

Chương 10

Cô cứ tưởng mình có thể hoàn toàn bình thản.

Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách của Lục Húc Chu, trong lòng vẫn gợn lên một chút cảm xúc.

Có điều cũng chỉ là một chút gợn sóng mà thôi.

Cô tuyệt đối sẽ không quay đầu.

Quả nhiên, mấy ngày tiếp theo, ngày nào Lục Húc Chu cũng đến đứng ngoài cổng đại viện, thậm chí còn chạy đến dưới khu khám bệnh của bệnh viện chặn cô.

Mỗi lần Hứa Thanh Hà đều coi như không nhìn thấy.

Nhưng không chịu nổi những lời đàm tiếu của người nhà trong viện, nói cô mới kết hôn đã dây dưa với người đàn ông khác, tác phong có vấn đề.

Những lời ấy truyền tới tai Cố Diễn Chi.

Anh không hề nhắc với Hứa Thanh Hà nửa lời, chỉ trực tiếp gửi công văn chính thức đến Quân khu Giang Thành, lấy lý do tự ý rời vị trí và gây rối trật tự đơn vị bạn, yêu cầu Lục Húc Chu lập tức trở về đơn vị cũ tiếp nhận xử lý.

Lục Húc Chu bị cấp trên gọi điện mắng cho một trận té tát, chỉ có thể không cam lòng lái xe về Giang Thành.

Trước khi đi, anh gửi Hứa Thanh Hà một tin nhắn, nói rằng mình sẽ chờ cô thay đổi ý định, anh sẽ chứng minh mình đã sửa đổi.

Hứa Thanh Hà nhìn thấy tin nhắn chỉ cảm thấy châm chọc.

Sớm hơn thì làm gì?

Vốn tưởng Lục Húc Chu đi rồi, cuộc sống có thể hoàn toàn yên tĩnh.

Không ngờ chưa đầy nửa tháng sau, Ôn Vãn cũng tìm tới.

Hôm đó Hứa Thanh Hà tan làm về nhà.

Vừa đến cổng đại viện đã nhìn thấy Ôn Vãn quỳ dưới đất, vừa khóc vừa nói với lính gác rằng muốn gặp Hứa Thanh Hà, miệng lặp đi lặp lại rằng Hứa Thanh Hà cướp người đàn ông của cô ta, vong ân phụ nghĩa.

Xung quanh có không ít người nhà quân nhân vừa tan làm đứng xem, chỉ trỏ bàn tán.

Hứa Thanh Hà cau mày, nhanh chân bước tới.

“Cô tới đây làm gì?”

Ôn Vãn nhìn thấy cô, khóc càng thảm hơn, nước mắt nước mũi đầy mặt.

“Thanh Hà, tôi xin cô, cô trả Húc Chu lại cho tôi được không?”

Chương 11

“Tôi chỉ còn mình em ấy thôi, không có em ấy tôi không sống nổi.”

“Bây giờ cô đã cưới thủ trưởng Cố, có tiền có quyền, cô tha cho chúng tôi đi!”

Nói rồi cô ta định dập đầu trước Hứa Thanh Hà.

Hứa Thanh Hà nghiêng người tránh đi, giọng trở nên lạnh lùng:

“Ôn Vãn, cô phải hiểu cho rõ. Là Lục Húc Chu tự nguyện chăm sóc cô, không phải tôi cướp anh ta.”

“Tôi và anh ta đã chia tay từ lâu. Chồng hiện tại của tôi là Cố Diễn Chi, xin cô đừng ở đây nói linh tinh.”

“Tôi không nói linh tinh!”

Ôn Vãn ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng, dáng vẻ như chịu oan ức lớn bằng trời.

“Nếu không phải cô lăng nhăng với người khác thì Húc Chu sao lại giận tôi?”

“Rõ ràng em ấy đã đồng ý làm thụ tinh ống nghiệm sinh con với tôi, đều tại cô nên em ấy mới đổi ý!”

Lời này vừa nói ra, tiếng bàn tán xung quanh lập tức lớn hơn.

Sắc mặt Hứa Thanh Hà trầm xuống, vừa định mở miệng thì sau lưng vang lên giọng trầm ổn của Cố Diễn Chi:

“Ai tụ tập gây chuyện ở đây?”

Cố Diễn Chi bước tới, tự nhiên đứng bên cạnh Hứa Thanh Hà.

Ánh mắt anh lướt qua Ôn Vãn đang quỳ dưới đất, lạnh như đóng băng.

Ôn Vãn bị ánh mắt ấy nhìn đến run người, vô thức lùi về phía sau.

“Đưa cô ta vào trong.”

Cố Diễn Chi ra lệnh cho cảnh vệ.

“Cãi cọ ầm ĩ ngoài cổng, còn ra thể thống gì.”

Vào phòng khách, Ôn Vãn vẫn sụt sùi khóc.

Cố Diễn Chi ngồi trên sofa, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.

“Cô Ôn, tôi cho cô hai phút. Nói hết lời cô muốn nói, sau đó lập tức rời khỏi Ninh Thành.”

“Tôi không đi!”

Ôn Vãn nghển cổ, ngoài mạnh trong yếu hét lên.

“Trừ khi Hứa Thanh Hà đồng ý rời khỏi Húc Chu!”

Chương 12

Cố Diễn Chi bật cười, như vừa nghe thấy một chuyện vô cùng nực cười.