10
Dì Ngô dốc ngược đứa bé, nhanh chóng làm sạch bùn nước trong miệng và mũi.
Quân y tháo chăn quấn, liên tục ấn lên lồng ngực nhỏ bé.
Một lần.
Hai lần.
Đứa bé vẫn không có phản ứng.
Tôi quỳ bên cạnh, hai tay bịt chặt miệng, đến khóc cũng không dám phát ra tiếng.
Giống như chỉ cần tôi yên lặng hơn một chút, sẽ có thể nghe thấy nhịp tim của con.
“Bình An.”
Tôi cúi người, không ngừng gọi con.
“Mẹ đặt tên cho con rồi.”
“Con tên là Bình An.”
“Chẳng phải con rất muốn trở về bên mẹ sao? Mẹ tìm thấy con rồi, con mở mắt nhìn mẹ đi.”
Hạ Đình Xuyên quỳ ở phía đối diện.
Cả người anh ướt sũng, máu trên cánh tay không ngừng nhỏ xuống nhưng anh dường như không cảm thấy đau.
Quân y tiếp tục ấn thêm mấy lần.
Lồng ngực đứa bé đột nhiên hơi nhấp nhô.
Ngay sau đó, con sặc ra một ngụm nước bẩn.
Một tiếng khóc cực khẽ bật ra khỏi cổ họng.
Âm thanh ấy còn yếu hơn cả tiếng mèo con.
Nhưng tôi lại có cảm giác mình vừa sống lại một lần nữa.
“Con khóc rồi!”
Dì Ngô lập tức dùng vải bông sạch quấn lấy con.
“Đứa bé bị mất nhiệt nghiêm trọng, phải lập tức đưa lên thuyền cứu hộ để giữ ấm và thở ôxy.”
Tôi muốn đi theo, nhưng hai chân mất hết sức lực ngay khi vừa đứng lên.
Một dòng nóng hổi trào ra phía dưới.
Nước đọng nhanh chóng bị nhuộm đỏ.
“Tri Hạ!”
Hạ Đình Xuyên đỡ lấy tôi.
Quân y vén tấm chăn phủ trên người tôi, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
“Xuất huyết nặng sau sinh.”
“Mau mang cáng tới!”
Trước khi mất ý thức, tôi chỉ kịp nắm lấy tay Hạ Đình Xuyên.
“Đừng để họ mang Bình An đi.”
“Để con ở nơi em có thể nhìn thấy.”
“Được.”
Anh áp tay tôi lên má mình.
“Anh sẽ bảo vệ hai mẹ con.”
“Không ai có thể mang con đi.”
Khi tỉnh lại lần nữa, bên tai tôi là tiếng động cơ thuyền cứu hộ.
Trong khoang y tế tạm thời sáng ánh đèn vàng vọt.
Hạ Đình Xuyên ngồi cạnh giường, trong lòng ôm một bọc tã nhỏ.
Anh chưa từng bế trẻ con, động tác cứng đờ, nhưng cánh tay lại bảo vệ đứa bé vô cùng vững vàng.
Thấy tôi tỉnh lại, anh lập tức cúi xuống.
“Bình An vẫn còn sống.”
“Quân y nói nước trong phổi đã được đẩy ra. Chỉ cần vượt qua đêm nay, con sẽ có hy vọng.”
Anh đặt đứa bé cạnh gối tôi.
Bình An nhắm mắt, sắc mặt vẫn tái nhợt.
Tôi đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt con.
Ấm áp.
Con thật sự còn sống.
Hạ Đình Xuyên nắm lấy tay tôi, giọng khàn đặc.
“Tri Hạ, anh xin lỗi.”
“Anh trở về quá muộn.”
Tôi không trả lời.
Mười sáu năm ở kiếp trước không thể bị xóa bỏ chỉ bằng một câu xin lỗi.
Nhưng ít nhất ở kiếp này, anh thật sự đã đưa con trai từ dưới nước trở về.
Cảnh vệ đột nhiên vén rèm bước vào.
“Hạm trưởng, chúng tôi phát hiện thứ này trong tay đứa bé.”
Anh ta đặt một chiếc khuy đồng nhỏ lên khay.
Ở giữa khuy khắc một chữ “Nhạn” mờ nhạt.
Hạ Đình Xuyên lập tức nhận ra.
Trên hòm thuốc của Châu Nhạn có hai hàng khuy đồng giống hệt.
Cảnh vệ hạ giọng.
“Dì Ngô nói khi vừa tìm thấy, tay phải của đứa bé vẫn luôn nắm chặt.”
“Chiếc khuy này phải cạy mạnh mới lấy được khỏi lòng bàn tay con.”
11
Trên mép khuy đồng dính một sợi chỉ đỏ sẫm.
Khóa hòm thuốc của Châu Nhạn được cố định bằng đúng loại chỉ này.
Điều đó có nghĩa cô ta không chỉ cắt vòng nhận dạng.
Cô ta còn đích thân chạm vào đứa bé trong giỏ.
“Niêm phong chiếc khuy đồng cùng cây kéo.”
Hạ Đình Xuyên dặn cảnh vệ.
“Giam riêng Châu Nhạn và chị Trần, không cho bất kỳ ai tiếp xúc với họ.”
Sau khi trời sáng, gió đã yếu bớt.
Đội cứu hộ dựng lều y tế tạm thời ở trạm thông tin trên vùng đất cao.
Hơi thở của Bình An dần ổn định. Tôi cũng tỉnh lại sau cơn hôn mê, nhưng vẫn không thể xuống giường.
Khi chị Trần bị đưa đến, trên mặt đã không còn chút máu.
Chị ta quỳ ngoài lều, khóc lóc qua lớp rèm.
“Chị dâu, tôi thật sự không muốn hại chết đứa bé!”
“Là Châu Nhạn nói nước trong rãnh thoát không thể ngập đến bệ kiểm tra, tôi mới dám đặt đứa bé vào đó.”
Hạ Đình Xuyên đứng ở cửa.
“Cô ta còn bắt chị làm gì?”
Chị Trần không dám nhìn anh.
“Không, không còn gì nữa.”
“Nói dối.”
Tôi tựa vào đầu giường, nhìn chằm chằm ống tay áo của chị ta.
Ở đó có một vết thuốc trong suốt đã khô.
“Châu Nhạn từng định tiêm thuốc an thần cho tôi trong phòng bệnh. Sau khi tôi đập vỡ ống tiêm, cô ta không thể bỏ cuộc như vậy.”
“Có phải cô ta lại đưa cho chị một ống thuốc khác không?”
Cơ thể chị Trần run mạnh.
Hạ Đình Xuyên lập tức cho người khám xét.
Nữ nhân viên y tế nhanh chóng tìm thấy một ống thuốc thủy tinh không nhãn trong túi áo sát người của chị ta.
Ống thuốc được bọc kín bằng bông nên không bị vỡ.
Quân y đưa lên ánh sáng quan sát một lúc.
“Đây không phải thuốc an thần thông thường.”
“Muốn biết cụ thể là gì, phải gửi đi xét nghiệm.”
Chị Trần hoàn toàn mềm nhũn.
“Tôi không biết bên trong là gì!”
“Châu Nhạn chỉ nói nếu xà nhà không đập chết chị dâu, tôi phải nhân lúc hỗn loạn tiêm thêm cho chị ấy một mũi.”
“Đợi người tắt thở rồi đẩy xuống rãnh xả lũ ở sân sau.”
“Bão lớn như vậy, thi thể bị cuốn đi, sẽ không ai điều tra được đến chúng tôi.”
Trong lều im lặng như chết.
Nắm tay buông thõng bên người Hạ Đình Xuyên phát ra tiếng khớp xương ma sát.