Tống Kỳ thở hổn hển.

Ngoài cửa, tiếng khóc dừng lại.

Giọng mẹ cậu trở nên lạnh lẽo.

“Con không thương mẹ.”

Ngay sau đó, cả cánh cửa phòng rung mạnh.

Rầm!

Tống Kỳ giật bắn.

Bình luận cũng nổ tung.

【Đừng mở!】

【Má ơi, tôi không chịu nổi nữa.】

【Cảnh sát đâu rồi?】

【Tạ đội tới chưa?】

Tôi liếc đồng hồ.

Tạ Hành Chu nói mười lăm phút.

Bây giờ đã qua mười một phút.

Còn bốn phút.

Nhưng tôi không chắc Tống Kỳ chống được bốn phút hay không.

Cửa phòng lại bị đập.

Rầm!

Một vết nứt xuất hiện trên khung cửa.

Tôi cầm ống thẻ trúc lên, lắc mạnh.

Một thẻ rơi xuống.

Số mười ba.

Trên thẻ hiện ra bốn chữ bằng chu sa.

Huyết thân phản mục.

Máu mủ quay lưng.

Tôi chợt hiểu.

“Không phải chỉ có quỷ thai. Trong nhà cậu có người chủ động mở cửa cho nó. Người đó không bị ép hoàn toàn.”

Tống Kỳ nhìn tôi.

“Là ai?”

Tôi nhìn lá thẻ trúc.

Máu mủ quay lưng.

Không phải bố.

Không phải em gái.

Là người từng mang thai linh ấy trong bụng.

“Mẹ cậu.”

Tống Kỳ như bị đánh một cái thật mạnh.

Cậu ta lập tức lắc đầu.

“Không thể nào. Mẹ em tuy đôi khi thiên vị em gái, nhưng bà ấy rất thương em. Bà ấy sẽ không hại em.”

Tôi nhìn cậu ta, không nể nang: “Thương một đứa con không có nghĩa sẽ không hy sinh đứa khác. Tống Kỳ, cậu phải hiểu một chuyện, người lớn không phải lúc nào cũng đúng, người làm mẹ cũng không phải lúc nào cũng vô tư. Có vài người hối hận vì mất một đứa con, nên muốn cả nhà chôn cùng cái hối hận của họ.”

Tống Kỳ im lặng.

Cửa lại bị đập.

Rầm!

Khung cửa nứt thêm.

Ngoài cửa, giọng mẹ cậu vang lên rất nhẹ.

“Tống Kỳ, con mở cửa đi. Mẹ không muốn làm đau con. Chỉ cần con nhường giường cho em một đêm, sau này cả nhà mình sẽ đầy đủ.”

Giường.

Tôi lập tức nhìn về phía chiếc giường phía sau Tống Kỳ.

Gầm giường đang chảy bùn.

Bùn đen lan ra dưới sàn, tạo thành hình một cái hố nhỏ.

Trong hố, có tiếng trẻ con khóc.

Oa.

Oa.

Oa.

Không giống tiếng trẻ sơ sinh bình thường.

Mà giống tiếng khóc phát ra từ trong bùn đất, vừa ướt vừa lạnh.

Tôi hiểu ý nghĩa tiếng đào đất rồi.

Nó không đào xuống.

Nó đang đào lên.

Chiếc giường của Tống Kỳ bị chọn làm cửa sinh.

Quỷ thai muốn từ dưới gầm giường bò ra, thay vị trí của người sống trong nhà.

Mà người được chọn để nhường vị trí chính là Tống Kỳ.

Tôi nói: “Tống Kỳ, lấy chăn phủ lên gầm giường, rồi dùng bút đỏ viết chữ ‘Phong’ lên chăn. Nhanh.”

Tống Kỳ lập tức kéo chăn trên giường xuống.

Đúng lúc cậu ta cúi người, từ trong bùn dưới gầm giường bỗng thò ra một cánh tay nhỏ xíu.

Nó không giống tay trẻ con bình thường.

Da nó nhăn nheo, tím tái, móng tay đen nhọn. Cánh tay ấy nắm lấy cổ chân Tống Kỳ.

Tống Kỳ hét lên.

Cả phòng livestream cũng hét.

【Nó bắt được rồi!】

【Kéo cậu ấy đi!】

【Cứu với!】

Tôi vỗ mạnh đồng xu cổ xuống bàn.

“Cắn tay trái, nhỏ máu lên chữ Sinh!”

Tống Kỳ run rẩy cắn vào lòng bàn tay trái đã viết chữ Sinh.

Máu chảy ra, thấm đỏ nét bút.

Cánh tay nhỏ kia như bị bỏng, lập tức buông ra, rụt vào trong bùn.

Nhưng tiếng khóc trong gầm giường càng lớn.

Oa.

Oa.

Oa.

Ngoài cửa, mẹ Tống Kỳ bỗng thét lên: “Sao con lại làm đau em con! Nó là em trai con! Nó chưa kịp nhìn thế giới này, con đã ghét nó đến vậy sao?”

Tống Kỳ ôm chân, nước mắt rơi xuống.

Nhưng lần này, cậu không mở cửa.

Cậu kéo chăn phủ kín gầm giường, dùng bút đỏ viết thật mạnh một chữ Phong lên chăn.

Nét cuối cùng vừa hoàn thành, cả căn phòng rung lên.

Tiếng khóc dưới gầm giường bị chặn lại một nửa.

Ngoài cửa, tiếng đập cửa cũng dừng.

Tôi thở ra.

Nhưng chưa kịp thả lỏng, màn hình liên tuyến của Tống Kỳ bỗng tối sầm.

Khi hình ảnh sáng lại, camera không còn quay phòng ngủ.

Mà quay phòng ăn nhà cậu.

Bố, mẹ, em gái cậu ngồi quanh bàn.

Trên bàn có bốn bát cơm.

Chiếc ghế trống thứ tư kéo ra.

Trước ghế có một bát canh.

Trong canh, một khuôn mặt trẻ con trắng bệch nổi lên, không có mắt, chỉ có cái miệng đỏ tươi đang cười.

Mẹ Tống Kỳ nhìn vào camera, nhẹ nhàng nói: “Con trai, cơm dọn xong rồi. Nếu con không xuống, mẹ lên mời con.”

Sau lưng bà ấy, chiếc gương bầu dục chậm rãi rỉ ra máu.

Trong gương, người thứ năm bò ra ngoài từng chút một.

________________________________________

6. Cả nhà tôi đều ở đây

Tôi biết chuyện phiền phức rồi.

Nếu thứ kia còn ở trong gương, còn ở dưới gầm giường, còn ở ngoài cửa phòng, nó vẫn chỉ là khách.

Nhưng một khi nó bò ra khỏi gương, ngồi vào bàn ăn, ăn cơm trong nhà, lại được mẹ Tống Kỳ gọi là người nhà, nó sẽ thành một phần của căn nhà.

Khách âm biến thành gia nhân âm.

Đến lúc đó, cả nhà Tống Kỳ sẽ không còn là nhà người sống nữa.

Mà là nhà âm hoàn chỉnh.

Tôi hỏi qua màn hình: “Tống Kỳ, cậu còn nghe thấy tôi không?”

Một lúc sau, giọng Tống Kỳ vang lên rất nhỏ.

“Nghe thấy. Nhưng điện thoại em… nó tự chuyển camera. Em không bấm gì cả.”

Hình ảnh vẫn là phòng ăn.

Mẹ Tống Kỳ ngồi trước bàn, mỉm cười nhìn camera.

Nụ cười của bà ấy rất dịu, dịu đến mức khiến người ta lạnh người.

Tôi nói: “Đừng nhìn phòng ăn. Tìm vật nặng chặn cửa phòng lại. Cảnh sát sắp đến.”