Hủy Hôn Ngay Đêm Hỷ

- Tác giả:
- Thể Loại: Cổ Đại
- Trạng Thái: Hoàn thành
Đêm đại hỷ của ta và Thế tử Ninh Quốc hầu, thứ muội vốn khăng khăng đòi theo tiễn dâu lại xông thẳng vào tân phòng trong tình cảnh y phục xộc xệch, rách nát tả tơi.
Nàng nói thế tử uống say, đi nhầm vào phòng khách, xem nàng thành ta mà cùng viên phòng.
“Tỷ tỷ ơi, trong sạch của muội đã bị hủy, nhưng thanh danh của tỷ và thế tử không thể bị hủy theo, chi bằng ban cho muội một dải lụa trắng đi, muội nguyện lấy cái chết để giữ danh tiếng cho hai nhà.”
Ta lặng lẽ nhìn nàng: “Muội muội nghĩ cho ta như vậy, thật khiến ta cảm động. Muội cứ yên tâm, sau khi muội chết, ta nhất định sẽ hậu táng cho muội, còn di nương của muội, ta sẽ để phụ thân nâng thành quý thiếp.”
“Người đâu, đưa Như Sương về phủ tướng quân, mang theo dải lụa trắng dài ba thước.”
Thứ muội sững sờ tại chỗ, ngay cả thế tử vừa xông vào định nhận tội cũng ngây người.
Bọn họ không biết rằng, sau khi bọn họ lén lút tư thông, sinh ra nghiệt chủng, lại còn ép ta uống độc dược, ta đã trọng sinh rồi.
Trọng sinh về lúc mọi thứ còn chưa bắt đầu.
1.
Bàn tay đang che trước ngực của Lâm Như Sương buông xuống, để lộ những vết hằn đỏ ám muội cùng những mảng bầm tím bên trong, đủ thấy lúc ấy thế tử và nàng nóng bỏng đến mức nào.
Nàng lắp bắp nói: “Tỷ tỷ… tỷ nói gì?”
Thế tử Ninh Quốc hầu Tạ Nam Châu xông vào, nghe thấy lời ta nói thì mặt mày xanh mét: “Như Cẩm, nàng sao có thể nhẫn tâm như vậy, chuyện này đều là lỗi của ta, là ta uống say, nhận Như Sương thành nàng mà viên phòng.”
“Nàng muốn đánh muốn mắng thì cứ nhằm vào ta, ngay cả với chính muội ruột của mình nàng cũng có thể nhẫn tâm như vậy, cái đức hạnh hiền lương ngày trước của nàng đâu rồi?”
“Nam tử ba thê bốn thiếp là chuyện thường, ta chẳng qua chỉ là uống say, giờ cũng đã đến đây xin lỗi nàng rồi, sao nàng lại phải đuổi cùng giết tận, nhất định phải siết chết Như Sương mới chịu?”
“Chẳng lẽ phủ Ninh Quốc hầu còn không nuôi nổi một thiếp thất sao?”
Ta thấy nha hoàn thân cận lặng lẽ chạy ra ngoài, bèn đỏ mắt đứng dậy: “Thế tử, hôm nay là ngày đại hôn của hai người, người không vào động phòng, vậy mà lại có thể uống say rồi đi đến phòng khách viên phòng với Như Sương.”
“Chẳng lẽ trong phủ Ninh Quốc hầu, ngoại nam có thể tùy tiện đi vào viện của nữ quyến sao?”
“Nếu người thật sự thích Như Sương, hoàn toàn có thể trực tiếp bẩm báo phụ mẫu, đường đường chính chính cưới nàng về, chứ không nên làm vậy mà nhục nhã ta.”
Ta một phen đẩy đám hạ nhân Ninh Quốc hầu đang đứng trước cửa, xông thẳng ra ngoài: “Các ngươi phủ Ninh Quốc hầu khinh người quá đáng, phủ tướng quân trấn quốc của chúng ta cũng chẳng phải trái hồng mềm muốn bóp sao nắn. Ta phải gọi phụ thân mẫu thân đến làm chủ cho ta.”
Tạ Nam Châu vừa thấy tình hình không ổn, lập tức hét lớn: “Ngăn phu nhân lại.”
Nhưng đã muộn rồi, nha hoàn và ma ma của ta kẻ chặn người cản, ngăn bọn hạ nhân Ninh Quốc hầu ở phía sau.
Ta mặc nguyên giá y, cứ thế xông thẳng vào hỉ đường, trong đại sảnh vẫn còn đầy khách khứa. Ta nhìn thấy phụ thân mẫu thân giữa đám đông, liền nhào tới: “Cha, mẹ, xin hai người làm chủ cho con.”
Mọi người nhìn Tạ Nam Châu đuổi theo phía sau, lại nhìn Như Sương vừa khóc lóc vừa quần áo xộc xệch, đều sững sờ.
Mẫu thân ôm chặt lấy ta: “Như Cẩm, đây là sao vậy?”
Ta vừa khóc vừa kể lại chuyện vừa rồi, lớn tiếng nói: “Đây chẳng phải là đang đạp thẳng lên mặt mũi phủ tướng quân chúng ta sao? Nếu thế tử đã vừa ý Như Sương, sao không nói sớm, lại bày ra một màn kịch như thế để lừa người?”
Người tới dự tiệc phần nhiều đều là các phu nhân đã chủ trì việc nhà nhiều năm, há lại không nhìn ra màn kịch này, lập tức đều lộ vẻ khinh thường: “Thế tử này cũng quá khó coi rồi, đây vốn là đêm tân hôn, vậy mà lại cố tình chọn ngay lúc này mà làm ra chuyện như thế.”
Ninh Quốc hầu và phu nhân đã sớm biến sắc, một cái tát giáng thẳng lên mặt Tạ Nam Châu: “Quỳ xuống, nghịch tử, còn không mau xin lỗi tướng quân phu nhân và cả thê tử của ngươi.”
Phụ thân mặt mày xanh mét, lạnh giọng nói: “Thê tử? Nay mới chỉ bái đường, còn chưa động phòng, hầu gia vẫn là đừng để thế tử xưng hô như vậy thì hơn.”
“Huống hồ, nữ nhi nhà ta như Cẩm có trở thành thế tử phu nhân hay không còn chưa nói chắc đâu.”
Ma ma bên cạnh ta lập tức kéo Như Sương lên: “Phu nhân, vừa rồi nhị tiểu thư nói, nguyện lấy cái chết để giữ thể diện cho hai phủ, đại tiểu thư đã ban cho nàng ba thước lụa trắng.”
Nói rồi, bà ném một dải lụa trắng xuống trước mặt Như Sương.
“Nhị tiểu thư, ở đây đều không phải người ngoài, nghĩ chắc là thật sự thế tử đi lầm phòng. Người dùng cái chết để chứng minh trong sạch, các quý nhân có mặt ở đây ắt sẽ khen người là khuê tú có cốt khí, thể diện của phủ tướng quân chúng ta đều trông cậy vào người cả.”
Phụ thân lạnh lùng nhìn nàng: “Ngươi học theo những thủ đoạn hạ tiện từ di nương của ngươi, vậy mà lại đem dùng trên tỷ muội nhà mình.”
“Nếu ngươi trong sạch, vậy thì dùng ba thước lụa trắng này tự chứng minh trong sạch đi. Sau khi ngươi chết, ta sẽ ghi ngươi dưới danh nghĩa chủ mẫu, lấy thân phận đích nữ mà hậu táng.”
Như Sương lắc đầu khóc lóc thê thảm, quỳ bò đến trước mặt ta: “Tỷ tỷ, từ nhỏ tỷ đã thương muội, chưa từng vì muội là thứ nữ mà coi thường. Muội biết đêm đại hôn của tỷ lại xảy ra chuyện này, mặt mũi tỷ không còn ánh sáng, nhưng tỷ tỷ, muội còn trẻ, muội thật sự không muốn chết.”
“Tỷ cứu muội đi, để muội vào phủ hầu hạ tỷ, không làm thiếp, làm nô làm tỳ cũng được, cầu xin tỷ.”
“Tỷ tỷ, chẳng phải từ nhỏ tỷ vẫn nói chúng ta sẽ làm tỷ muội cả đời sao? Nếu muội và tỷ cùng hầu hạ thế tử, chẳng phải tỷ muội chúng ta có thể mãi mãi ở bên nhau ư?”
Đúng vậy, ta vẫn luôn cho rằng chúng ta sẽ làm tỷ muội cả đời, cho nên ở kiếp trước ta chưa từng đề phòng nàng, lại chẳng ngờ nàng đã sớm mưu tính, chỉ vì muốn vào hầu phủ cùng Tạ Nam Châu, đoạt lấy vị trí thế tử phu nhân của ta, giẫm lên máu thịt của ta, để mẹ con bọn họ ngồi lên vị trí chủ tử hầu phủ.
Nhưng lần này, ta sẽ không để nàng toại nguyện.
Tạ Nam Châu bước lên trước, đau lòng nhìn Như Sương mà nói: “Như Cẩm, đều là lỗi của ta, ngươi đánh ta mắng ta thế nào cũng được, ngươi không thể vì lỗi của ta mà ép chết nàng.”
“Không bằng để Như Sương cũng vào cửa, tỷ muội một nhà, cũng là chuyện tốt.”
Ta vẻ mặt đáng thương nhìn Tạ Nam Châu, trong mắt ngấn lệ: “Khi thế tử đến cầu thân đã nói, không nạp thiếp, không thu thông phòng, cùng ta một đời một kiếp một đôi người, nay lại cùng người khác động phòng, thế tử còn muốn Như Cẩm nói gì đây?”
“Nếu thế tử đã nuốt lời, vậy hôn sự này của chúng ta đến đây là thôi.”
Ninh Quốc hầu và phu nhân kinh hãi, liên hôn với phủ tướng quân trấn quốc vốn là thứ bọn họ khó khăn lắm mới cầu được, sao có thể vì chuyện này mà thôi được.
Hầu gia tức đến công tâm, rút trường tiên treo trên tường, quất mạnh một roi lên lưng Tạ Nam Châu: “Đồ hỗn trướng, uống có chút rượu mà đã không biết đông tây nam bắc, lại còn đi nhầm phòng.”
“May mà nữ tử này cũng là nữ nhi của tướng quân, nếu là kẻ khác, ngươi phải làm sao đây.” Lời nói có ẩn ý trong đó.
Ninh Quốc hầu phu nhân bước lên nắm lấy tay mẫu thân: “Phu nhân, Như Sương này cũng là nữ nhi của ngài, chuyện hôm nay là Nam Châu không đúng, nhưng hôm nay là đại hôn, nếu nói hủy hôn, danh tiếng của Như Cẩm cũng không tốt.”
Phụ thân quát lên: “Đó là do thế tử làm ra chuyện như thế làm nhục thể diện phủ tướng quân của ta, con gái ta thì có danh tiếng gì mà không tốt?”
“Đã là thế tử cùng Như Sương viên phòng, mà hầu phu nhân cũng nói rồi, Như Sương cũng là nữ nhi của phủ tướng quân, nếu thế tử có tình với nàng, chi bằng sửa hôn thư thành của Như Sương với thế tử, như vậy cũng vừa vặn hợp tình hợp lý. Dù sao nàng ấy cũng đã là người của thế tử rồi.”
Như Sương mặt mày hớn hở, ngẩng đầu nhìn Tạ Nam Châu.
Tạ Nam Châu tuy thích nàng, nhưng còn chưa đến mức mê muội, sự khác biệt giữa đích nữ và thứ nữ há có thể chỉ là đôi ba phần.
Ninh Quốc hầu phu nhân bước lên một bước: “Nhị tiểu thư họ Thẩm, thân phận của ngươi, còn chưa xứng làm thế tử phu nhân. Dù là lỗi của thế tử, nhưng hắn đi nhầm vào phòng, nghĩ rằng hạ nhân trong phủ chúng ta ở mỗi viện đều sẽ có mặt, sao lại không nghe thấy ngươi kêu lên.”
“Rốt cuộc là thế tử đi nhầm, hay là ngươi cố ý dẫn dụ thế tử đi nhầm, chuyện này còn cần tra xét thêm.”
Hạ nhân trong phủ quỳ rạp đầy đất: “Phu nhân minh giám, lúc ấy Nhị tiểu thư họ Thẩm thấy thế tử vào khách viện, chúng nô tỳ vốn định tới hầu hạ, nàng ta đưa cho mỗi người chúng nô tỳ mười lượng bạc, bảo chúng nô tỳ nấu tỉnh rượu canh cho thế tử rồi đưa người về tân phòng, sau đó đuổi chúng nô tỳ đi, không cho ai lại gần hầu hạ.”
“Chúng nô tỳ cũng không ngờ nàng ta lại làm ra chuyện như vậy.”
Lời hạ nhân vừa thốt ra, khách khứa còn có gì mà không hiểu, lập tức xì xào bàn tán: “Quả nhiên thứ nữ tâm cơ thật sâu.”
“Nhà ai mà tiểu thư đi bên cạnh chẳng có nha hoàn, ma ma thân cận, chỉ có mình nàng ta đơn độc một thân, không phải cố ý thì là gì?”
Ta ghê tởm nhìn hai người bọn họ, quay đầu đi. Đời trước, thứ muội cầu ta mềm lòng, đêm đó náo lên đòi treo cổ, cuối cùng ta để nàng vào cửa, cũng cho bọn họ cơ hội hợp mưu hại ta.
“Phụ thân, mẫu thân, cuộc hôn sự này con sẽ không kết nữa, con muốn về phủ.”
Phụ thân nói dõng dạc, rành rọt từng chữ: “Con gái của Thẩm Phong ta không chịu nhục này, cuộc hôn sự này, từ đây coi như thôi.” Nói xong, người liền dẫn mẫu thân và ta định rời đi.
Như Sương xông tới: “Phụ thân, người không quản Như Sương nữa sao? Con cũng là nữ nhi của người mà? Chẳng lẽ Thẩm gia chỉ có mình Như Cẩm là con gái sao?”
Phụ thân cười lạnh: “Ta đã từng chọn cho ngươi mấy chàng trai tốt, ngươi trái lựa phải chọn, đủ loại không vừa ý, hóa ra là nhắm vào thế tử. Đã như vậy, nay ngươi cũng toại nguyện rồi. Giờ ngươi đã là phụ nhân nhà họ Tạ, từ nay Thẩm gia ta không có đứa con gái nào mặt dày như ngươi.”
Cuộc hôn sự náo động rình rang, cuối cùng lại kết thúc theo cách như vậy.
Của hồi môn của ta vừa được khiêng vào phủ hầu, lại bị phụ thân sai thị vệ khiêng hết trở về. Chớp mắt một cái, chuyện thế tử Ninh Quốc hầu say rượu rồi viên phòng với thứ nữ nhà tướng quân đã thành trò cười khắp kinh thành.
Vừa về đến phủ, di nương đã lao tới: “Tướng quân, Như Sương đâu? Nó ở lại phủ hầu rồi sao?”
Nhìn ta mặc nguyên hỉ phục, mắt nàng ta khẽ đảo: “Đại tiểu thư trở về rồi, vậy cuộc hôn sự phải làm sao đây?”
Phụ thân lạnh lùng nhìn nàng ta: “Ngươi nói nên làm sao mới phải?”
Di nương cười tươi như hoa mà nói: “Đã đến nước này rồi, chi bằng tỷ muội đổi cưới, để Như Sương gả qua đó cũng như nhau cả thôi.”
“Chỉ là của hồi môn của nó, ngày khác bổ sung đưa qua, lại là gả vào phủ Ninh Quốc hầu, tướng quân chỉ cần thêm mấy gánh của hồi môn nữa là được, cũng sẽ không làm mất thể diện phủ tướng quân.”
“Như Sương thân thể yếu mềm, nam nhân nào nhìn mà không thích, thiếp thấy thế tử nhất định đã sớm coi trọng Như Sương, nhân cơ hội này được nếm mùi hương ngọc, tướng quân chi bằng thành toàn cho bọn họ đi, Như Sương cũng là cốt nhục của người mà.”
Mẫu thân tức đến mặt mày tái nhợt, quát lạnh: “Chẳng lẽ Như Sương có thể làm ra chuyện mất mặt như vậy, hóa ra đều là do ngươi dạy dỗ cả sao.”
“Đâu người đâu, lôi di nương xuống từ đường quỳ, không được cho ăn uống, bảo nàng ta chép kinh Phật. Bao giờ tâm nàng ta tĩnh lại, nghĩ thông rốt cuộc mình sai ở đâu rồi hãy ra ngoài.”
Bọn tỳ phụ lao lên, bất chấp tiếng kêu la của di nương, trực tiếp nhốt nàng ta vào từ đường.
Mẫu thân lau nước mắt nhìn ta: “Như Cẩm, sau này con phải làm sao đây?”
Ta an ủi mẫu thân: “Nương, giờ đã biết thế tử chẳng phải lương nhân, chẳng phải còn tốt hơn để nữ nhi gả cho hắn, sa vào hố lửa rồi mới phát hiện sao? Nương khóc cái gì, nương nên mừng cho nữ nhi mới phải.”
“Thế tử và Thẩm Như Sương từ lâu đã tư thông riêng, chỉ chờ đến ngày ta thành thân, nghĩ ta da mặt mỏng, chỉ có thể nuốt cục tức này, nhưng ta lại không. Chuyện sai không phải do ta làm, cớ gì ta phải sợ.”
“Cho nên, nữ nhi kịp thời rút lui mới là phúc khí của nữ nhi.”
Ta ôm lấy mẫu thân. Đời trước, ta bị Tạ Nam Châu và Như Sương bày kế hãm hại đến chết, song thân một đêm tóc bạc trắng. Như Sương khéo mồm khéo miệng, ở bên mẫu thân trong những ngày bà đau khổ nhất, dỗ cho phụ thân và mẫu thân dần dần đổi ý với nàng ta, rồi giao toàn bộ tài sản trong phủ vào tay nàng ta.
Nàng ta vừa có được tài sản thì lập tức đổi bộ mặt, dời phụ thân và mẫu thân đến biệt viện, thậm chí còn giấu họ bán cả tòa nhà, khiến cha nương suýt chút nữa không còn nhà mà về, cuối cùng tức đến công tâm mà chết.
Ta lau nước mắt, nghiêm mặt nói: “Phụ thân, chúng ta nên chém đứt rối loạn cho xong, đoạn tuyệt quan hệ với Như Sương, nếu không với hành vi của nàng ta, không biết còn làm ra chuyện gì tổn hại đến phủ tướng quân nữa.”
Phụ thân nghe theo đề nghị của ta, ngày hôm sau mở từ đường, mời các tộc lão trong tông tộc đến, đem mọi chuyện hôm qua nói rõ từng việc một.
Các tộc lão nghe xong tức đến chết đi sống lại: “Loại người như vậy sao xứng làm người, đúng là làm mất hết mặt mũi nhà họ Thẩm.”
Dưới sự nhất trí đề nghị của họ, tên Thẩm Như Sương bị gạch khỏi gia phả. Từ hôm nay trở đi, nàng ta không còn là con gái nhà họ Thẩm nữa.
Ngày hôm sau, Ninh Quốc hầu và phu nhân dẫn theo thế tử, rầm rộ khiêng mấy chục rương lễ vật đến cửa.
Hầu phu nhân cười làm lành: “Đều là do con trai ta sai, Ninh Quốc hầu chúng ta nguyện lấy lễ trọng, cầu hôn Như Cẩm thêm một lần nữa.”
Tạ Nam Châu quỳ trong sân, hầu phu nhân còn đá hắn một cái.
Hắn ngẩng đầu nói: “Như Cẩm muội muội, là ta sai rồi, muội tha thứ cho ta có được không, hôm qua chúng ta đã bái đường thành phu thê rồi mà.”
“Muội nhẫn tâm cứ thế từ bỏ hôn sự này sao.”
Ta lạnh lùng nhìn hắn, chất vấn: “Ngươi muốn cưới ta, vậy Thẩm Như Sương thì sao? Ngươi đã hủy hoại sự trong sạch của nàng ta, chẳng lẽ không cần chịu trách nhiệm với nàng ta ư?”
Tạ Nam Châu nhìn sắc mặt ta, có phần vui mừng: “Nàng nguyện ý chấp nhận Như Sương sao? Nàng ấy nói rồi, nàng ấy có thể không cần danh phận, chỉ cần có thể làm nô làm tỳ trong phủ hầu cũng được.”
“Nàng ấy sẽ không tranh sủng với nàng, tính tình nàng ấy mềm yếu, Như Cẩm nàng yên tâm, nàng ấy nhất định sẽ không làm nàng khó xử.”
Hắn ra hiệu một cái, ngoài cửa liền đi vào một người, chính là Thẩm Như Sương.
Nàng ta “phịch” một tiếng quỳ xuống: “Tỷ tỷ, sau này muội nhất định xem tỷ tỷ là trên hết, tuyệt không dám trái ý tỷ tỷ.”
Ta cười: “Như Sương, ta hỏi ngươi, nếu ngươi vào phủ hầu làm thiếp, ta không cho ngươi sinh nở, bắt ngươi uống tuyệt tử canh, ngươi có bằng lòng không?”
Thẩm Như Sương sắc mặt từng chút từng chút tái nhợt đi, nhìn ta nói: “Nhưng tỷ tỷ, dù muội có sinh được hài tử, cũng sẽ gọi tỷ một tiếng đích mẫu, lấy tỷ làm tôn.”
Ta cười mỉa mai: “Thì đã sao? Ta ngay cả thứ tử thứ nữ cũng chẳng muốn nhìn thấy, ngươi định làm thế nào.”
“Người đâu, bưng một bát tuyệt tử canh lên đây.”
Ma ma bưng một bát tuyệt tử canh lên: “Yên tâm, bát tuyệt tử canh này là do thái y kê, uống xuống một chén, cả đời này tuyệt đối không thể sinh nở nữa.”
“Nhị tiểu thư, lão nô đút người.”
Nói rồi, ma ma bước tới, đưa chén thuốc đến bên miệng Thẩm Như Sương, túm lấy nàng ta muốn ép uống xuống.
Bát thuốc đen kịt, đắng ngắt ép sát vào môi, Thẩm Như Sương đột nhiên như phát điên, hất văng chén thuốc: “Không, không thể, trong bụng ta đã có cốt nhục của thế tử.”
Nàng ta vừa dứt lời, mọi người đều kinh hãi, hầu phu nhân quát mắng: “Ăn nói bậy bạ, hôm qua ngươi mới thành người của thế tử, hôm nay sao có thể đã có cốt nhục của thế tử.”
Thẩm Như Sương扑到 bên cạnh Tạ Nam Châu: “Ta và thế tử đã có da thịt chi thân từ hai tháng trước rồi. Phu nhân, ta đã mang cốt nhục của thế tử, thế tử vì không còn cách nào khác mới nghĩ ra hạ sách này.”
“Chát” một tiếng, Ninh Quốc hầu phu nhân tát nàng ta một bạt tai: “Tiện nhân không biết xấu hổ, chính ngươi đã làm hư Nam Châu của ta, bỏ mặc khuê nữ thế gia tốt lành không cưới, lại nhất định muốn dây dưa với thứ rách nát như ngươi.”
“Chính thê còn chưa vào cửa, đích tử còn chưa sinh ra, thứ tử của ngươi lại muốn chào đời, đây là căn mầm loạn nhà, phủ Ninh Quốc hầu chúng ta tuyệt đối không thể để thứ tử sinh ra trước.”
Phụ thân “choang” một tiếng ném vỡ một cái bát: “Hay cho thế tử Ninh Quốc hầu, vậy mà ngay cả thứ tử cũng đã có, còn dám lừa nữ nhi ta bước vào cửa.”
Ninh Quốc hầu phu nhân cũng giận đến không nhẹ, nhưng vẫn cười gượng nói: “Tướng quân, Thẩm Như Sương này rốt cuộc cũng là người của phủ tướng quân các ngài.”
Mẫu thân ngắt lời bà ta: “Phu nhân nói sai rồi, Thẩm Như Sương hiện giờ đã bị trục xuất khỏi gia phả, trên gia phả nhà họ Thẩm không còn người này nữa.”
“Tướng quân đã quyết định hưu bỏ mẹ ruột của nàng ta là Triệu di nương, từ nay về sau, Thẩm Như Sương không thể mang họ Thẩm nữa, cứ gọi nàng ta là Triệu Như Sương đi.”
“Phủ tướng quân chúng ta không có thứ làm mất mặt mất mũi như vậy.”
Thẩm Như Sương ngây người, ngơ ngác nói: “Cha, người không cần nữ nhi nữa sao? Con là con gái ruột của người mà, người không thể hưu bỏ di nương, người đây là muốn bức chết bà ấy sao? Bà ấy vì người sinh con dưỡng cái, vì sao người lại nhẫn tâm như vậy.”
Phụ thân một tay kéo phăng vạt áo bị nàng ta túm chặt ra, lạnh giọng nói: “Đến nước này, ta cũng không ngại nói cho ngươi biết, ngươi vốn không phải con gái ruột của ta, di nương của ngươi khi đó chỉ là quả phụ của một đồng bào ta, trước khi đồng bào lâm chung đã gửi gắm cốt nhục, chỉ mong ta cho mẹ con các ngươi một bát cơm ăn là đủ.”
“Ta vì tiền đồ của ngươi mà đối ngoại nói là nạp mẫu thân ngươi ở biên quan, nào ngờ bà ta càng ngày càng tham lam, muốn tranh những thứ không nên có.”
“Ta chỉ hận mình không nghiêm khắc quản giáo ngươi, nuôi ngươi thành tâm thuật bất chính, có lỗi với sinh phụ của ngươi.”
“Giờ ngươi cũng đã thành thân rồi, ta sẽ cho mẫu thân ngươi một cái viện, từ nay bà ta không còn là người nhà họ Thẩm nữa, mẹ con các ngươi hãy tự lo cho mình đi.”
Lần này không chỉ Thẩm Như Sương ngây ra, mà cả người của phủ Ninh Quốc hầu cũng đều sững sờ.
Triệu di nương từ từ đường bước ra, còn lớn tiếng mắng: “Nữ nhi ta giờ đã gả cho thế tử Ninh Quốc hầu, sau này chính là Ninh Quốc hầu phu nhân, ta hiện tại là nhạc mẫu của thế tử, ai dám coi thường ta.”
“Sau này sẽ có ngày các ngươi phải cầu đến ta.”
Thẩm Như Sương cùng với Triệu di nương bị đuổi khỏi phủ tướng quân trấn quốc.
Việc hôn sự của hai nhà xem như hoàn toàn đổ bể, những người đến phủ tướng quân trấn quốc cầu thân lại bắt đầu nườm nượp không dứt. Phụ thân và mẫu thân quyết định lần này nhất định phải mở to mắt mà nhìn người, không thể lại bị hạng tiểu nhân như thế tử lừa gạt nữa.
Ta vẫn như cũ, giống một tiểu nữ nhi sắp xuất giá trong khuê phòng, ngày ngày quấn quýt bên cạnh mẫu thân, tận hưởng tình thân dưới gối.
Đến ngày yến hội thưởng hoa của huyện chủ Chiêu Dương, mẫu thân dẫn ta cùng đi.
Không ngờ ở phủ huyện chủ, ta lại gặp được Như Sương.
Nàng ta bụng dưới hơi nhô lên, đang theo bên cạnh Ninh Quốc hầu phu nhân.
Sắc mặt nàng ta tiều tụy, lúc nhìn thấy ta, trong mắt đều mang theo hận ý. Nghe nói Ninh Quốc hầu phu nhân đối xử với nàng ta rất tệ, từ ngày trở về phủ liền nhốt nàng ta trong hậu viện, mấy tháng trời ngay cả mặt thế tử cũng không được gặp một lần. Muốn tìm người giả đáng thương cũng không có chỗ để khóc lóc kể lể.
Nàng ta bước lên một bước, rụt rè gọi: “Tỷ tỷ.”
Một quý nữ bên cạnh hỏi ta: “Như Cẩm, đây là ai vậy?”
Ta che miệng cười: “Đây là thế tử phu nhân Ninh Quốc hầu, à không, hình như Ninh Quốc hầu không thừa nhận, nên chắc chỉ là tiểu thiếp của thế tử thôi.”
Bên cạnh lập tức có người cười theo: “Sao có thể là thế tử phu nhân được, giờ Ninh Quốc hầu phu nhân đang khắp nơi xem mắt cho thế tử, muốn cưới thế tử phu nhân đấy.”
“Vậy thế tử chẳng lẽ mù mắt rồi sao? Như Cẩm như vậy hắn không cần, lại đi cần một kẻ cúi đầu cụp mắt thế này.”
“Ôi chao, biết đâu người ta có thủ đoạn thì sao? Không thấy bụng cũng lớn đến thế rồi à.”
Ta quay đầu, không buồn để ý tới nàng ta nữa. Đây là lựa chọn cuộc đời của nàng ta, bị người châm chọc, giễu cợt là chuyện của nàng ta, có liên quan gì đến ta.
Ta dẫn theo nha hoàn đi ra vườn hái sen, nào ngờ giữa đường lại bị người chặn lại, chính là Tạ Nam Châu.
Hắn nhìn chằm chằm ta thật chặt: “Như Cẩm, mấy tháng không gặp, nàng sống có tốt không?”
Ta lùi lại một bước: “Thế tử xin tự trọng, ta sống tốt hay không, từ lâu đã không còn chút liên quan nào với thế tử.”
Hắn tiến lên nắm chặt lấy cánh tay ta: “Như Cẩm, ta sai rồi, ta cứ tưởng người ta thích là Như Sương, giờ ta mới biết, đó chẳng qua là ta bị nàng ta mê hoặc, rơi vào bẫy của nàng ta. Nàng ta muốn mượn ta mà gả vào phủ hầu, ham hư vinh, ích kỷ tự tư, hoàn toàn chẳng giống nàng hiền huệ rộng lượng như vậy. Nàng mới là nữ chủ nhân chân chính của phủ hầu.”
Ta cười: “Thế tử, ngươi cũng sắp làm cha rồi, giờ mới hối hận, chẳng phải đã quá muộn sao?” Dứt lời ta xoay người rời đi.
Hắn ở phía sau lớn tiếng gào lên: “Nàng không lấy ta, thì còn ai dám cưới một người đàn bà đã bái đường, đã vào động phòng? Nếu ta nói chúng ta đã sớm làm lễ phu thê, nàng xem còn ai muốn nàng.”
“Ta sẽ tung tin ra ngoài rằng nàng đã là người của ta, để xem còn ai thèm cái giày rách như nàng.”
Lửa giận trong lòng ta bốc lên, vừa quay người định mắng hắn, thì thấy hắn bị một nam nhân từ phía sau bổ một chưởng đánh ngất.
Ta sững người. Nam nhân kia mở miệng: “Loại đàn ông này, thật làm mất mặt nam nhân.” Hắn ngẩng đầu lên, không ngờ lại là người quen, phó tướng Phi Kỵ dưới trướng phụ thân, Lăng Huyền.
Ta ngơ ngác nhìn hắn, lắp bắp nói: “Lăng tướng quân, ngươi đánh ngất hắn rồi, phải làm sao đây?”
Lăng Huyền hung hăng đá hắn một cước, rồi kéo người tới mép hồ, thả nửa thân mình của Tạ Nam Châu xuống hồ: “Được rồi, lát nữa bị lạnh thì hắn sẽ tỉnh.” Nghĩ ngợi một chút, hắn còn tháo hồ lô rượu bên hông xuống, đổ rượu lên người Tạ Nam Châu, lẩm bẩm: “Uống say hỏng việc mà.”
Ta nghĩ một lát, cúi đầu dặn nha hoàn mấy câu, bảo nàng ra ngoài truyền chuyện thế tử một mình bị làm ngất ở hậu viện đến tai Như Sương.
Ta trở lại hoa sảnh, một nén hương sau, ta giả ý nói: “Nghe nói trong phủ quận chúa có giống sen song sắc do hoàng thượng ngự tứ, chẳng hay có cơ hội được thưởng thức hay không.”
Quận chúa đang sầu vì chẳng có ai tán dương đám sen trong phủ mình, nghe vậy liền trúng ý: “Như Cẩm ngươi là lanh lợi nhất, hôm nay ta sẽ đưa các ngươi đi xem sen song sắc ấy, đẹp lắm.”
Một đám người theo quận chúa đến hậu hoa viên, từ xa đã thấy sen song sắc, đang trên đường bước tới thì chợt nghe trong giả sơn bên hồ truyền ra những tiếng thân mật ám muội.
“Thế tử, mẫu thân chàng không cho ta gặp chàng, Như Sương thật nhớ chàng.”
“Tiểu tâm can của ta, ta vẫn luôn tìm cơ hội muốn gặp nàng, cuối cùng cũng gặp được rồi.”
“Phải chăng thế tử không cần Như Sương nữa, muốn cưới người phụ nữ khác?”
“Người đàn bà nào có thể vượt qua nàng được chứ, nàng biết ta thích nhất thân mình của nàng, mềm mại không xương, tiểu yêu tinh này của ta, sao bụng đã có rồi mà lại càng câu hồn người hơn.”
“Còn mong thế tử thương tiếc, trong bụng Như Sương còn có hài tử, thế tử phải nhẹ một chút……”
Trong giả sơn tiếp đó lại truyền ra một trận tiếng động thân mật ám muội, khiến tất cả các quý nữ bên ngoài đều đỏ bừng mặt.
Quận chúa giận dữ, trong phủ nàng lại xảy ra chuyện phong tình đồi bại như thế, quả thực khiến yến tiệc của nàng mất hết thể diện.
“Ai ở trong đó? Người đâu, lôi ra cho ta.” Quận chúa ra lệnh một tiếng.
Khi thị vệ xông vào hang đá trong giả sơn, bên trong lập tức vang lên tiếng thét chói tai: “Các ngươi làm gì? Ta chính là thế tử phu nhân phủ Ninh Quốc hầu, các ngươi thật to gan.”
Tạ Nam Châu bị lôi ra ngoài, y phục ướt sũng cả người, còn Như Sương thì xiêm y xộc xệch, ngoại bào đã bị thế tử trong cơn sốt ruột xé rách, bên trong chỉ còn trung y, nửa bên yếm cũng lộ ra ngoài, trên cổ vai đều là dấu hôn xanh tím, nhìn là biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
“Thế phong nhật hạ, giữa ban ngày ban mặt mà các ngươi còn dám sao?” Quận chúa nổi giận.
Các phu nhân che miệng chỉ trỏ: “Thế tử này cũng chẳng kén chỗ gì cả, thiếp thất kia còn đang mang thai nữa mà.”
“Ôi chao, chẳng phải đó là con hồ ly tinh của phủ hầu sao?”
“Làm chuyện ấy ở nhà người ta, phủ Ninh Quốc hầu thật là dạy dỗ tốt quá.”
Ninh Quốc hầu phu nhân nghe tin chạy tới, vừa nhìn thấy cảnh tượng này, suýt nữa ngất đi: “Mau mặc xiêm y vào, lập tức hồi phủ.”
Sắc mặt bà lúc xanh lúc đỏ, Tạ Nam Châu lớn tiếng kêu lên: “Mẫu thân, con bị oan, là có người đánh ngất con, lúc con tỉnh lại thì đã thấy Như Sương, y phục con ướt sạch, Như Sương dùng thân mình sưởi ấm cho con.”
Hắn nhìn về phía ta ở bên cạnh, chỉ vào ta mà lớn tiếng: “Là Thẩm Như Cẩm, là nàng bày kế đánh ngất ta.”
Mọi người lập tức nổ tung: “Cái gì, Thẩm tiểu thư đánh ngất hắn?”
Ta đỏ hoe mắt, nép bên cạnh quận chúa: “Mong quận chúa làm chủ cho Như Cẩm, từ nãy đến giờ ta vẫn ở bên quận chúa nói chuyện, sao có thể đánh ngất hắn được.”
“Hơn nữa ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, làm sao có thể đánh ngất hắn, quận chúa, thế tử phủ Ninh Quốc hầu nhiều lần làm nhục ta, xin quận chúa làm chủ cho Như Cẩm!”
Quận chúa vỗ vỗ tay ta: “Ngươi yên tâm, ta sẽ làm chủ cho ngươi, hôm nay Như Cẩm vẫn luôn ở hoa sảnh cùng chúng ta mấy vị phu nhân trò chuyện, chúng ta đều có thể làm chứng.”
“Đúng vậy, hắn cũng thật dám nói, một vị thiên kim tiểu thư lại có thể đánh ngất hắn sao?”
“Hắn yếu như vậy mà còn có mặt mũi nói ra à?”
Tạ Nam Châu linh quang chợt lóe, bật thốt lên: “Trước khi ta ngất đi, trong lúc mê mê man man ta nghe thấy nàng gọi Lăng tướng quân. Nàng chắc chắn là đang tư hội tình nhân ở đây, bị ta phát hiện nên bảo tên gian phu đó đánh ta ngất, muốn giết ta diệt khẩu.”
Ninh Quốc hầu phu nhân như thể nắm được chứng cứ, nhìn ta với vẻ khó xử: “Như Cẩm à, có phải con đã làm chuyện gì không thể đưa ra ánh sáng, bị thế tử bắt gặp, bằng không hắn cũng chẳng nói như vậy.”
Nước mắt ta trào xuống, nghẹn giọng đáp: “Thế tử thích tư hội với người khác, lén lút nảy sinh tư tình, làm ra những chuyện không thể gặp người, rồi lại đổ vấy chuyện ấy lên đầu ta ư?”
“Nếu hôm nay thế tử và hầu phu nhân không đưa ra chứng cứ, Như Cẩm dù có kiện tới trước điện, cũng phải đòi lại một lời trong sạch.”
Mẫu thân bước tới ôm lấy ta, tức đến mặt đỏ bừng: “Ninh Quốc hầu phu nhân, hôm nay phủ các ngươi mà không cho ta một lời giải thích, ta sẽ lập tức dâng thiếp tiến cung diện kiến hoàng hậu nương nương.”
Có người bước ra: “Thế tử nói Thẩm tiểu thư đã gọi một tiếng Lăng tướng quân, hôm nay trong yến tiệc, người họ Lăng là tướng quân chỉ có mình ta, thế tử đang nói ta sao?”
Lăng Huyền bước ra, thần sắc thản nhiên, còn đường hoàng hơn cả ta.
Mọi người thấy hắn thì ngẩn ra. Nay hắn là hồng nhân trước mặt hoàng thượng, tân quý trong triều, người khác nịnh bợ còn chẳng kịp, sao lại dám đắc tội hắn.
Có võ tướng đứng ra: “Tướng quân nhà ta vẫn luôn uống rượu ở tiền viện, sao có thể chạy tới đây đánh ngất ngươi được.”
“Nếu tướng quân ra tay, ngươi đã chết ngay rồi, còn đánh ngất ngươi ư, nào có lòng dạ nhân từ đến thế.”
“Ngươi trợn mắt nói bừa cũng phải nói cho ra dáng chứ, dám vu hãm tướng quân, ngươi to gan quá rồi.”
Tạ Nam Châu đứng dậy, như thể phát hiện ra điều gì, cười lạnh nói: “Phó tướng Phi Kỵ là người dưới trướng phủ tướng quân trấn quốc, ngươi cấu kết với Thẩm đại tiểu thư chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?”
Lăng Huyền rút đao chĩa thẳng vào cổ Tạ Nam Châu: “Nếu ta thật sự có gì đó với Thẩm tiểu thư, chỉ riêng những lời vu khống của ngươi dành cho nàng, hôm nay ta đã có thể giết ngươi rồi.”
“Ngươi nên biết ơn vì ta còn chưa cầu được thánh chỉ tứ hôn, đợi thánh chỉ tứ hôn vừa hạ xuống, dù ngươi chỉ liếc mắt nhìn về phía Thẩm đại tiểu thư một cái, ta cũng sẽ móc mắt ngươi ra.”
“Ta muốn đánh ngươi, đánh một cách quang minh chính đại, tuyệt chẳng lén lút, giống như bây giờ vậy.” Nói xong, hắn giơ chân đá thẳng vào bụng Tạ Nam Châu, đá cả người hắn bay văng ra ngoài, “Cứu mạng a.” Hắn lập tức rơi tõm xuống hồ.
“Cứu mạng a, mau cứu thế tử.” Ninh Quốc hầu phu nhân thét chói tai.
“Mau cứu thế tử đi, người đâu, thế tử, chàng đừng có mệnh hệ gì, chàng mà có chuyện thì ta và đứa nhỏ phải làm sao đây?” Như Sương ngồi bên bờ khóc lóc thảm thiết.
“Cứu người thì đừng làm hỏng sen của ta, đây chính là vật được hoàng thượng ban, làm tổn thương một bông thôi cũng là tội chém đầu.” Quận chúa đứng trên bờ lớn tiếng quát mắng.
Một đoàn người của Ninh Quốc hầu chật vật rời đi.
Mà chuyện thế tử và thiếp thất tư hội dan díu ở phủ quận chúa cũng truyền khắp nơi.
Đợi đến khi Ninh Quốc hầu phu nhân lại tìm các quý phu nhân nhà khác đi xem mặt, mới phát hiện căn bản chẳng ai để ý, vì không một ai muốn gả con gái mình vào một nơi như vậy.
Khó khăn lắm mới có một vị quan kinh thành mới nhậm chức, họ Lý, còn chưa quen với tình hình ở kinh thành, nghe nói Ninh Quốc hầu phủ tới cửa cầu hôn thì vui mừng khôn xiết, lập tức đồng ý.
Kết quả đến ngày nạp lễ, Triệu di nương xông thẳng vào cửa phủ, khóc lóc thảm thiết: “Thế tử, con gái ta vì ngài sinh con dưỡng cái, sắp sinh đến nơi rồi, vậy mà mẹ ruột của trưởng tôn Ninh Quốc hầu phủ lại không có danh phận.”
“Các ngươi không có lương tâm a, con gái khổ mệnh của ta a.”
Nhà kia kinh hãi, vừa hỏi rõ đầu đuôi mới biết chuyện này, lập tức muốn hối hôn. Ninh Quốc hầu phu nhân đích thân ra mặt, tặng cho vị tiểu thư họ Lý vô số trâm ngọc châu báu, miệng lưỡi trơn tru, khuyên can mãi mới giữ được việc ấy, lại bàn thêm ngày cưới.
Ta từng gặp vị Lý tiểu thư ấy một lần, khi đang xem trang sức ở Bách Bảo Lâu. Tỳ nữ của nàng vênh váo nghênh ngang: “Tiểu thư nhà chúng ta thế nhưng là muốn gả vào Ninh Quốc hầu phủ, còn không mau mang hết trang sức ra đây, để tiểu thư nhà ta chọn trước.”
Mọi người chỉ cười mà không nói, chờ xem trò hay. Ta như vô tình thở dài: “Tiểu thư có thể gả vào hầu phủ thật là có phúc khí, chỉ là nghe nói, trong Ninh Quốc hầu phủ ấy có một ái thiếp, nghe nói ngay cả thứ trưởng tử cũng sắp ra đời rồi, thế tử sủng ái lắm, e rằng đến lúc sinh ra thứ trưởng tử, sẽ càng không đặt chủ mẫu vào mắt.”
Vị Lý tiểu thư kia tính tình cương liệt, trở về liền truyền lời đến Ninh Quốc hầu phủ: “Ta có thể gả, nhưng thứ trưởng tử này tuyệt đối không được sinh, bằng không hôn sự coi như bỏ.”
Như Sương đã mang thai bảy tháng, nếu không được sinh ra, đó chẳng phải là chuyện một xác hai mạng ngay trong chớp mắt sao.
Thế nhưng Ninh Quốc hầu phu nhân lại là kẻ lòng dạ độc ác, đêm đó liền sai người sắc thuốc, bưng vào phòng Như Sương.
Như Sương bị trói trên ghế, mặt đầy sợ hãi. Tạ Nam Châu bưng chén thuốc, nhẹ giọng dỗ dành nàng: “Như Sương, ta biết nàng từ trước đến nay ngoan ngoãn hiểu chuyện, nàng ngoan ngoãn uống thuốc đi, đợi chủ mẫu vào cửa rồi, chúng ta vẫn có thể sinh thêm con.”
“Đến lúc đó nàng lại sinh một đứa con trai, ta đáp ứng nàng, cưới nàng làm bình thê, được không.”
Như Sương liều mạng lắc đầu: “Không, thế tử, đứa nhỏ đã sắp sinh rồi, cầu chàng để ta sinh nó ra có được không?”
Tạ Nam Châu than nhẹ một tiếng: “Nàng cần gì cố chấp như vậy, bây giờ nàng chẳng qua chỉ là thiếp, chủ mẫu còn chưa vào cửa, nàng làm sao có thể sinh, chẳng phải sẽ khiến hầu phủ thành trò cười cho cả kinh thành hay sao.”
Nói xong, hắn bóp cằm Như Sương, đổ thuốc vào miệng nàng.
Bất kể Như Sương giãy giụa thế nào, một chén thuốc vẫn không sót giọt nào mà bị ép rót xuống.
Tiếng kêu đau đớn của Như Sương kéo dài suốt cả một đêm, cho đến ngày hôm sau, nàng sinh ra một đứa thai chết, là một bé trai tay chân đầy đủ.
Như Sương mặt không còn chút máu, nằm trên giường, nghe Tạ Nam Châu dịu dàng thì thầm: “Như Sương, sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng, nàng cứ yên tâm.”
Thứ trưởng tử của Ninh Quốc hầu phủ không còn, vị tiểu thư nhà kia cuối cùng cũng chịu nhận sính lễ, định ngày lành đại hôn.
Như Sương nằm trong viện, lẩm bẩm: “Ta mới là thế tử phu nhân mà, sao thế tử vẫn còn phải thành thân.”
Bên ngoài sân viện náo nhiệt vô cùng: “Người đưa dâu của thế tử phu nhân tới rồi, mau dọn tân phòng cho sạch sẽ.”
“Đây là mẫu đơn mà thế tử phu nhân thích nhất, mau chặt hết đám hải đường của ả di nương kia đi, đã nói rồi, sau này hoa viên chỉ trồng mẫu đơn thôi.”
Thế tử Ninh Quốc hầu cưới vợ, tuy mọi người đều không coi trọng hầu phủ, nhưng lễ nghĩa phải đến, khách khứa kéo đến đầy cửa, vô cùng náo nhiệt.
Sau khi bái đường thành thân, tân nương trong tân phòng ngẩng cằm hỏi người hầu: “Còn Như Sương di nương đâu, gọi nàng đến bái kiến chủ mẫu.”
Như Sương mặc một bộ xiêm y mới, bưng chén canh thuốc đến kính chủ mẫu, nàng ngẩng đầu, vô cùng nhu thuận: “Thỉnh an phu nhân, nô tỳ đặc biệt nấu bổ canh cho chủ mẫu, chúc phu nhân và thế tử sớm sinh quý tử, sớm ngày cầm sắt hòa minh.”
Sự ngoan ngoãn của nàng khiến tân phu nhân vui mừng khôn xiết, cảm thấy màn ra oai phủ đầu của mình đã trấn được con hồ ly tinh này, bèn đắc ý bưng chén canh thuốc lên uống.
Thẩm Như Sương quỳ bò lên trước, bóp chân cho nàng: “Phu nhân, chén trà canh này là bí phương của di nương nhà ta, uống vào nhất định sẽ có con, cũng là một mảnh tâm ý của nô tỳ, mong phu nhân sau này thương xót.”
Tân phu nhân đắc ý cười, uống chén trà canh ấy, rồi thưởng cho nàng một cây trâm bạc: “Đều nói ngươi được sủng ái vô cùng, lại còn đắc ý, xem ra vẫn là kẻ hiểu quy củ, lui xuống đi. Từ nay mỗi ngày đến đây thỉnh an hầu hạ, lúc thế tử ở đó thì không được xuất hiện.”
Thẩm Như Sương mỉm cười: “Vâng, phu nhân.”
Thế nhưng đêm tân hôn, lúc tình ý đang nồng, tân phu nhân lại đau bụng dữ dội: “Mau gọi đại phu.”
Đại phu tới bắt mạch chẩn trị, chau chặt mày: “Ai đã cho phu nhân uống thứ tuyệt tử canh lạnh độc như vậy, còn là lượng lớn thế này.”
“Uống chén thuốc này vào, e rằng phu nhân từ nay về sau sẽ chẳng còn thể sinh nở nữa.”
Tạ Nam Châu vừa kinh vừa sợ, sai người đi hỏi, lúc này mới biết chén trà canh kia là do Thẩm Như Sương đưa tới.
“Mau đi bắt Như Sương di nương lại đây, lập tức đi.”
Hạ nhân vội vàng chạy tới, đẩy cửa viện của Thẩm Như Sương ra, mới phát hiện nàng đã treo cổ tự vẫn trong phòng, chết đã lâu rồi, mà dải lụa trắng dùng để treo cổ chính là cây mà lúc trước ta ban cho nàng.
Phủ Ninh Quốc hầu từ hỉ sự biến thành tang sự, ngày hôm sau nhà họ Lý liền tới đón con gái về, còn kiện thẳng phủ hầu ra quan phủ, nói thế tử sủng thiếp diệt thê, hại chính thê từ đó tuyệt tự, bắt phủ hầu phải bồi thường cho con gái bọn họ một khoản lớn, đồng thời hủy bỏ hôn sự, từ nay không còn dây dưa gì nữa.
Hoàng thượng chuẩn tấu, phủ Ninh Quốc hầu chỉ qua một đêm đã như mất hẳn sinh khí, bởi sau đó đại phu phát hiện, trong rượu hợp cẩn mà tân nhân uống cũng có thuốc tuyệt tử, thế tử về sau e rằng cũng khó mà có con nối dõi.
Thi thể của Thẩm Như Sương bị phủ Ninh Quốc hầu ném thẳng ra bãi tha ma, ngay cả một tấm chiếu rách cũng chẳng cho, chỉ có Triệu di nương gào khóc giữa bãi tha ma tìm được thi thể nàng, rồi dùng một cỗ quan tài mỏng chôn cất, sau đó rời khỏi kinh thành, chẳng ai biết bà đã đi đâu.
Dần dà, trong kinh không còn ai chú ý tới phủ hầu suy tàn ấy nữa, mỗi ngày ở kinh thành đều có những chuyện mới mẻ xảy ra.
Chuyện mới mẻ nhất, chính là hoàng thượng ban hôn ta cùng phó tướng Phi Kỵ Lăng Huyền, trong một thoáng, phủ tướng quân trấn quốc và phủ phó tướng Phi Kỵ trở thành nơi náo nhiệt nhất kinh thành, người tới cửa chúc mừng nối liền không dứt.
Chúng ta không muốn tổ chức linh đình, sau khi ta và Lăng Huyền thành thân, sẽ cùng chàng đi đến Tây Bắc nhậm chức.
Vén rèm xe ngựa lên, nhìn người nam nhân đang cưỡi ngựa bên ngoài, ý khí phong phát, ta cúi đầu khẽ cười, từ nay về sau, ta sẽ có cuộc đời hoàn toàn mới của riêng mình.
(Truyện sẽ được cập nhật không định kỳ, thích truyện này thì các soái ca mỹ nữ hãy để lại cho ta một cái tán nhé!)
Đăng nhập để theo dõi truyện này
[ultimatemember form_id="3840"]-
-
Thể Loại
- Ngược
- Ngôn Tình
- Truyện Teen
- Shoujo
- Truyện Chữ
- Trọng Sinh
- Truyện Tranh
- Sủng
- Sắc
- Smut
- Tiểu Thuyết
- Khoa Huyễn
- Nữ Phụ
- School Life
- Slice of life
- Mạt Thế
- Night Owl
- Trinh Thám
- Huyền Huyễn
- Cổ Đại
- Hài Hước
- Hiện đại
- Đô Thị
- Khác
- Xuyên Không
- Cung Đấu
- Gia Đấu
- Adult
- Harem
- Manhwa
- Điền Văn
- Đoản Văn
- Nữ Cường
- Action
- Hệ Thống
- Adventure
- Drama
- Dị Giới
- Xuyên sách
- Tiên giới
- linh dị
- Tâm linh
- kinh dị
- Ngôn Linh
- Tâm lý
- Kỳ ảo
- tiên hiệp
- Báo thù
- Khoa học viễn tưởng
- Huyền ảo
- giả tưởng khoa học
- BOYLOVE
- Đam mỹ
- Tu Tiên
-
Thể Loại