Cố Minh Vũ vô cùng kiên nhẫn ở bên Tiểu Bảo, chơi trò chơi, làm đồ thủ công.
Nụ cười trên môi Tiểu Bảo chưa từng tắt.
Các phụ huynh xung quanh đều bảo tôi có phúc, khen ngợi Cố Minh Vũ là người đàn ông của gia đình.
Cố Minh Vũ cũng không thanh minh, chỉ ra sức thể hiện tình yêu của một người cha.
Hoạt động kết thúc, ánh hoàng hôn phủ lên hai bố con.
Cảnh tượng như thế này tôi đã mong mỏi biết bao lâu, thì cũng từng ấy thời gian phải thất vọng.
Cố Minh Vũ ngồi xổm xuống, xoa đầu Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo lớn lên, muốn làm nghề gì nào?”
Tiểu Bảo ngẩng đầu, ánh mắt vô cùng kiên định:
“Tiểu Bảo lớn lên muốn làm cảnh sát, trừng trị kẻ xấu, bảo vệ bố mẹ!”
Cố Minh Vũ bế thằng bé lên hôn một cái.
“Tiểu Bảo của chúng ta thật có chí khí, sau này nhất định sẽ làm một cảnh sát tốt.”
Hai bố con quấn quýt thêm một lúc lâu nữa, Tiểu Bảo mới chịu buông tay.
Trên đường về nhà, Tiểu Bảo dựa vào lòng tôi, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Trong xe rất yên tĩnh, Cố Minh Vũ lên tiếng trước.
“Trát hầu tòa, anh nhận được rồi.”
Giọng anh ta trầm xuống, mang theo sự áy náy sâu sắc:
“Hiểu Nhã, trước đây là anh có lỗi với em, càng có lỗi với Tiểu Bảo hơn.”
Tôi không nói gì, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.
Anh ta hít một hơi thật sâu, chậm rãi kể lại chuyện với Vương Lệ Hoa:
“Vì để giành được hợp đồng, anh và cô ta đều uống quá chén.”
“Anh cũng không ngờ chỉ một lần đó mà cô ta lại có thai, lại nằng nặc đòi sinh ra.”
“Anh biết bản thân mình đã sai quá rồi, nhưng anh càng sợ em biết chuyện sẽ rời bỏ anh.”
“Anh sợ cô ta làm ầm lên công ty, làm ầm về nhà, khiến mẹ con em phải chịu tủi nhục.”
“Vì vậy anh mới nhờ bố mẹ qua đó chăm con giúp cô ta, cô ta cũng hứa sẽ không làm phiền chúng ta.”
Anh ta cứ lải nhải không ngừng, giọng điệu đầy vẻ hối hận.
Còn nhắc lại những kỷ niệm đẹp đẽ của chúng tôi ngày trước.
Nói ngày cưới tôi, anh ta kích động đến mức tay cũng run lẩy bẩy.
Nói ngày Tiểu Bảo ra đời, anh ta đã thức trắng hai đêm, là do Vương Lệ Hoa đe dọa nên anh ta mới không dám đi.
“Anh sẽ nói rõ ràng với Vương Lệ Hoa, cắt đứt hoàn toàn.”
“Anh sẽ trở về bên em và Tiểu Bảo, bù đắp cho hai mẹ con.”
“Nếu em vẫn không đồng ý, anh có thể ra đi tay trắng.”
“Nhưng anh không muốn vì lỗi lầm của anh mà sau này Tiểu Bảo không thể theo đuổi ước mơ.”
Anh ta nói rất nhiều, giọng điệu van lơn và khẩn thiết.
Trong lòng tôi cuộn trào một cảm giác khó tả.
Về đến nhà, tôi đặt Tiểu Bảo lên giường.
Ngồi xổm bên mép giường, tôi nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con.
“Tiểu Bảo, sau này con thật sự muốn làm cảnh sát sao?”
Tiểu Bảo mơ màng mở mắt, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Dạ muốn! Làm cảnh sát, bảo vệ mẹ, trừng trị kẻ xấu!”
Tim tôi mềm nhũn, khóe mắt lập tức cay xè.
Tôi hít một hơi thật sâu, trong lòng đã có quyết định.
Lỗi lầm của Cố Minh Vũ, không thể bắt Tiểu Bảo phải đánh đổi bằng tương lai của nó.
Ra đi tay trắng, từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt, vậy là đủ rồi.
7
Tối hôm đó, tôi gửi tin nhắn cho Cố Minh Vũ.
“Chúng ta không thể quay lại như trước kia được nữa.”
“Nhưng nể tình Tiểu Bảo, em đồng ý thỏa thuận ly hôn, và Tiểu Bảo cùng căn nhà đều phải thuộc về em.”
Cố Minh Vũ nhanh chóng trả lời tin nhắn:
“Cảm ơn em Hiểu Nhã, anh sẽ ra đi tay trắng, nhà cửa xe cộ đều để lại cho em.”
“Tiểu Bảo theo em anh cũng yên tâm, mỗi tháng anh sẽ chu cấp tiền nuôi con đúng hạn.”
“Được, cứ làm theo những gì anh nói.”
Khoảnh khắc tin nhắn báo gửi thành công, tôi nhắm mắt lại.
Coi như là buông tha cho anh ta, cũng là buông tha cho chính mình.
Sáng sớm hôm sau, tôi đưa Tiểu Bảo đến trường mẫu giáo.
Nhìn bóng lưng tung tăng bước vào trường của con, tôi mới lấy điện thoại ra, nhắn tin cho luật sư của mình hủy bỏ đơn kiện.