Đêm Tân Hôn, Tôi Lên Giường Với Chú Của Chồng

- Tác giả: Nhất sinh nhất thế
- Thể Loại: Hiện đại
- Trạng Thái: Hoàn thành
Năm hận Tề Tư Ngôn nhất, tôi đã không nói với anh ta rằng — tôi sớm đã không còn t/ rong tr/ ắng.
Đêm tân hôn, anh ta phát hiện ra, lập tức bỏ mặc tôi mà xông vào phòng co n g/ ái nuôi.
Hai ngày, ròng rã hai ngày trời, cánh cửa đó chưa từng mở ra.
Tôi đứng bên ngoài từ khóc lóc chuyển sang cười cợt, cuối cùng cười đến mức tê dại.
Ngày thứ ba, tôi h/ ạ thu0/ ốc chú ruột của Tề Tư Ngôn, cùng ông ta lăn l/ / ộn suốt một đêm, còn cố ý để lại dấu vết trên ga giường.
Thế nhưng anh ta chỉ đứng ở cửa liếc nhìn một cái, cười hờ hững:
“Giờ tôi cũng chẳng còn tân trai nữa, huề nhau rồi, Trần Mặc.”
“Đúng rồi, chú tôi bảo dá/ ng người cô cũng khá lắm, hỏi khi nào cô lại rảnh.”
Tôi tức đến mức run rẩy chân tay, ngay chiều hôm đó đã đ/ âm h/ ỏng một con mắt của đứa c/ on g/á/ i nuôi kia.
Má0 chảy lênh láng, Tề Tư Ngôn cầm con d/ a/o g/ ăm đ/ â/m xu/ yên lòng bàn tay tôi, khóe mắt vẫn còn mang theo ý cười:
“Trần Mặc, có phải cô quên mất thủ đoạn của tôi tàn độc đến mức nào rồi không?”
Tôi không quên, anh ta là một tên lính đánh thuê gi e c người không chớp mắt.
Đêm đó, lệnh truy nã được phát đi khắp các trang đác w3b, tôi bị b/ ắt có/ c, bị đem ra đấ/ u gi/ á, bị nh/ ục m/ ạ.
Khi đoạn vid/ e/o nh/ ục nh/ ã đó được gửi đến điện thoại của bà nội, bà đã lê/ n cơn đa/ u tim và q/ ua đ/ ời ngay tại chỗ.
Tôi muốn 44.
Tôi đã thử cz/ ắt ck/ ổ t/ ay, nhz/ ảy lk/ ầu, uống thu0/ ốc, nhưng lần nào cũng bị ngăn lại.
Lúc mất đi đứ/ a c/ on thứ năm, anh ta đến đón tôi, vừa lên xe đã ôm lấy eo tôi:
“Vẫn còn muốn đấu với tôi sao?”
Tôi im lặng. Chỉ là siết chặt viên chu sa vừa cạy ra từ chuỗi hạt trên tay anh ta.
Không đấu nữa. Lần này, tôi thực sự mệt mỏi rồi.