“Đây là bệnh án gốc do bộ phận pháp lý của Dược phẩm Đỉnh Thịnh truy xuất từ lớp dữ liệu sâu nhất trong hệ thống bệnh viện của các người, cùng hồ sơ mua thuốc của cô ta tại một phòng khám tư nhân bên ngoài.”

Phó Trì lạnh lùng nhìn Quan Hiểu Chi, như đang nhìn một đống rác.

“Cô ta chỉ bị thiếu máu thông thường, sau đó sử dụng lâu dài một loại thuốc ức chế miễn dịch bị cấm để cố ý tạo ra tình trạng giả với lượng bạch cầu và tiểu cầu cực thấp.”

“Cô ta lừa lấy lòng thương hại của anh, lừa chiếm nguồn lực y tế của cả khoa, thậm chí…”

Phó Trì bước tới gần Cố Thâm, nhấn mạnh từng chữ.

“Lừa lấy phần tủy cứu mạng vốn thuộc về Nguyễn Tương.”

Cố Thâm như bị sét đánh, cả người cứng đờ tại chỗ.

Anh cúi đầu nhìn tài liệu dưới đất.

Từng phiếu xét nghiệm, từng con số đều giống như những cái tát giáng mạnh vào mặt anh.

“Không phải! Anh Thâm, hãy nghe em giải thích!” Quan Hiểu Chi lao tới ôm lấy chân Cố Thâm. “Bọn họ làm giả đấy! Em thật sự bệnh rất nặng!”

“Cút ra!”

Cố Thâm đá mạnh Quan Hiểu Chi ra.

Hai mắt anh đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào “người trong mộng” mà mình đã dốc hết sức lực, thậm chí hy sinh cả vợ để cứu.

“Cô vẫn luôn lừa tôi?” Giọng Cố Thâm run như tiếng cưa gỗ. “Cô có biết Nguyễn Tương suýt chết vì lời nói dối này của cô không!”

Quan Hiểu Chi ngồi bệt dưới đất, sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn không còn ngụy trang.

“Tôi chỉ ghen tị với cô ta!” Cô ta đột nhiên hét lên. “Dựa vào đâu cô ta có thể danh chính ngôn thuận chiếm lấy anh suốt ba năm! Tôi chỉ muốn xem trong lòng anh, rốt cuộc mạng sống của cô ta quan trọng hơn hay tôi quan trọng hơn!”

“Bây giờ tôi thắng rồi! Anh đã đưa tủy cho tôi, chẳng phải sao?” Cô ta cười điên loạn.

“Bốp!”

Cố Thâm giáng một cái tát thật mạnh vào mặt cô ta, khiến cô ta ngã xuống đất.

Nhìn bàn tay run rẩy của mình, anh đột nhiên cảm thấy chính mình mới là tên hề đáng cười nhất trên đời.

Chương 9

Chương 9

Ba tháng sau.

Trước cửa sổ sát đất của Bệnh viện tư nhân Thụy Hằng, tôi tựa vào xe lăn, nhìn những chiếc lá rụng ngoài cửa sổ.

Phó Trì đẩy cửa bước vào, trong tay cầm một bản báo cáo kiểm tra sức khỏe.

“Các chỉ số máu mới nhất.” Anh đặt báo cáo lên đùi tôi, khóe môi mang theo nụ cười hiếm thấy. “Thuốc đặc trị T-X hoàn toàn phù hợp với cơ thể cô, lượng bạch cầu đã trở lại mức bình thường.”

“Mạng sống này của cô xem như đã được tôi kéo về hoàn toàn.”

Nhìn những con số trên báo cáo, hốc mắt tôi chậm rãi đỏ lên.

Cảm giác ấy rất kỳ diệu, giống như đã đi thật lâu trong đường hầm tối tăm, cuối cùng cũng nhìn thấy một tia sáng chói mắt.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh: “Cảm ơn anh, Phó Trì.”

Anh đi ra sau lưng tôi, tự nhiên nắm lấy tay cầm của xe lăn.

“Một câu cảm ơn quá nhẹ. Năm đó cô mắng cho tôi tỉnh rồi kéo tôi khỏi sân thượng, bây giờ tôi kéo cô trở về từ cửa tử, chúng ta coi như hòa nhau.”

Anh dừng lại một lát, giọng trở nên lạnh lùng cứng rắn.

“Nhưng có vài người vẫn chưa trả hết những gì họ nợ cô.”

Anh lấy một phong bì giấy da bò từ trong túi ra, đưa cho tôi.

“Đây là thứ trước đó cô nhờ tôi chuẩn bị.”

Tôi nhận phong bì, lấy tài liệu bên trong ra.

Đơn thỏa thuận ly hôn.

Mọi điều khoản bên trên đều đã được soạn xong.

“Tôi đã bảo luật sư điều tra.” Phó Trì đứng bên cạnh, giọng lạnh lùng. “Ba năm qua, sau lưng cô, Cố Thâm đã chuyển đi một phần tài sản chung của vợ chồng để chi trả những khoản ‘phí dinh dưỡng’ đắt đỏ cho Quan Hiểu Chi.”

“Cộng thêm bằng chứng anh ta thao túng trái phép hệ thống y tế và sửa đổi thứ tự phân bổ tủy, chỉ cần gửi bản thỏa thuận này tới, anh ta không muốn ký cũng phải ký.”

Tôi nhìn cái tên “Cố Thâm” trên tài liệu, trong lòng không hề gợn sóng.

Nỗi đau xé lòng khi ký cam kết từ bỏ điều trị trước đây đã hoàn toàn biến mất.

“Giúp tôi gửi cho anh ta.”

Bệnh viện trung tâm thành phố.

Cố Thâm ngồi trong văn phòng chủ nhiệm, râu ria xồm xoàm, hai mắt đầy tơ máu.

Sau khi chuyện Quan Hiểu Chi giả bệnh bị bại lộ, cả bệnh viện đều náo loạn.

Dù anh cố gắng che giấu, tin đồn về việc “điều phối tủy trái quy định” vẫn truyền đến tai viện trưởng.

Anh bị đình chỉ công tác để điều tra.

Còn Quan Hiểu Chi đã bị cảnh sát đưa đi vì bị tình nghi lừa đảo nguồn lực y tế.

Điện thoại nội bộ trên bàn đột nhiên vang lên.

“Bác sĩ Cố, có người đang tìm anh ở đại sảnh.”

Cố Thâm đờ đẫn đi xuống tầng dưới.

Người đứng trong đại sảnh chờ anh là luật sư trưởng của bộ phận pháp lý thuộc Dược phẩm Đỉnh Thịnh.

“Anh Cố, đây là thứ cô Nguyễn ủy thác cho tôi giao cho anh.” Luật sư không chút biểu cảm đưa bản thỏa thuận ly hôn ra.

Nhìn thấy hai chữ “ly hôn”, đồng tử Cố Thâm lập tức co lại.

“Cô ấy ở đâu? Tôi muốn gặp cô ấy!” Anh phát điên định túm cổ áo luật sư.

Luật sư dễ dàng tránh đi, lạnh lùng nhìn anh.

“Cô Nguyễn đã nói, anh ký thì gặp nhau ở tòa. Không ký cũng gặp nhau ở tòa.”

“Anh Cố, hiện giờ chuyện anh nên quan tâm nhất có lẽ không phải vấn đề hôn nhân.” Luật sư lấy một tập tài liệu khác từ cặp công văn.