Từ khi xảy ra chuyện, trên mặt Tiểu An luôn hiện rõ sự hoảng sợ.

Lúc này nhìn thấy tôi, thằng bé không kìm được lao tới ôm chặt lấy chân tôi.

“Mẹ ơi, con sợ lắm, mẹ đừng bỏ Tiểu An được không?”

Cái dáng vẻ hung dữ để bảo vệ Chu Minh Nguyệt trước đó đã biến mất hoàn toàn.

Đúng là thừa hưởng gen của hai người họ.

Bẩm sinh đã biết diễn kịch.

Tôi lạnh lùng gạt phăng thằng bé ra, giọng nói tràn ngập sự chán ghét.

“Cút.”

Mắt Tiểu An lập tức đỏ hoe, khóc lóc nhìn sang bố mẹ tôi.

“Ông ngoại, bà ngoại, mẹ không thèm để ý đến con nữa!”

Trước kia, bố mẹ thương nó nhất.

Nhưng bây giờ, sắc mặt ông bà cũng lạnh tanh.

“Ngậm miệng! Từ hôm nay trở đi, hai bố con cậu không có bất cứ quan hệ gì với nhà họ Tống chúng tôi!”

Lương Giản Chu còn định mở miệng nói gì đó, nhưng đã bị bố tôi ngắt lời.

Sắc mặt ông lạnh lẽo, không chút nể nang.

“Thay vì dắt con trai đến đây diễn trò đáng thương, chi bằng nghĩ cách làm sao bù đắp lại sổ sách cho công ty đi.”

Mặt Lương Giản Chu nháy mắt trắng bệch.

Hóa ra không phải anh ta lương tâm cắn rứt, mà là bị dồn vào bước đường cùng.

Nhìn gương mặt của anh ta, bụng tôi cuộn lên một trận buồn nôn.

Thật sự vô cùng tởm lợm.

Căn nhà đứng tên trong thời kỳ hôn nhân đã bị tôi bán đi với giá rẻ bèo.

Nội thất bên trong, đồ đạc của Tiểu An, ảnh chụp chung của chúng tôi, tất cả đều bị tôi vứt ra bãi rác.

Căn nhà ở quê của Lương Giản Chu cũng bị dỡ bỏ vì cơi nới trái phép.

Lương Giản Chu hết cách, đành phải thuê cho họ một căn phòng trên thành phố.

Nhưng tài khoản mang tên anh ta đã bị đóng băng toàn bộ, căn bản không thể thuê được nhà tử tế, chưa kể anh ta còn phải chạy vạy vay mượn khắp nơi để bù lỗ sổ sách công ty, và đối mặt với hàng loạt rắc rối kiện tụng.

Mẹ chồng chửi bới liên miên, mắng Chu Minh Nguyệt là sao chổi, hủy hoại tiền đồ xán lạn của con trai bà ta.

Lúc có tiền, bọn họ là một gia đình hạnh phúc hòa thuận.

Lúc hết tiền, ai nấy đều lộ rõ bộ mặt hung tợn vặn vẹo.

Thậm chí bọn họ còn bắt Tiểu An thôi học ở ngôi trường quý tộc, đến tận nơi đòi lại tiền học phí còn dư.

Tiểu An cúi gằm mặt, xung quanh bu đầy người đang xem kịch vui.

Mẹ chồng chống nạnh, chửi bới tay đôi với ban lãnh đạo nhà trường.

“Học phí cái kiểu gì mà 80 vạn tệ (khoảng 2,8 tỷ VNĐ) một năm! Trường tiểu học ở làng chúng tôi một năm chỉ tốn có 150 tệ tiền tạp phí thôi! Rõ ràng là các người cố tình tống tiền người dân đen chúng tôi!”

“Tôi không quan tâm! Các người phải trả lại tiền đây! Nếu không tôi kiện các người ra tòa!”

Xung quanh vang lên tiếng xì xào bàn tán đầy chế giễu.

“Gia đình Lương Kỳ An chẳng phải mở công ty sao? Sao lại nghèo đến mức này?”

“Đúng thế, đâu nghe tin tập đoàn Tống thị phá sản đâu, mấy hôm trước bố tớ còn đến công ty nhà họ họp cơ mà.”

“Ôi dào, mọi người không biết à? Nó là con của tiểu tam đấy! Bây giờ bị nhà họ Tống đuổi ra khỏi nhà rồi!”

Tiểu An cuối cùng không chịu nổi nữa, lấy hết dũng khí nhìn mẹ chồng nói:

“Bà nội, bà đừng đòi học phí nữa, xấu hổ lắm.”

Mẹ chồng vươn tay véo tai thằng bé một cái, khóe mắt liếc qua Chu Minh Nguyệt:

“Bố mày bây giờ đang nợ nần ngập đầu, mày há mồm ra nói thì nhẹ nhàng lắm!”

“Mày đi mà kiếm tiền đi! Đúng là cái ngữ giống hệt con mẹ mày!”

Trợ lý quan sát sắc mặt tôi, cẩn thận lên tiếng:

“Cô Tống, cô có muốn tôi qua đó giải vây không?”

Tôi liếc nhìn khuôn mặt ê chề của Tiểu An, giọng nói nhạt nhẽo:

“Không cần, không liên quan đến tôi.”

Cách một đám đông, Tiểu An bỗng nhiên nhìn về phía tôi.

Ánh mắt vốn dĩ u ám lập tức sáng bừng lên.

“Mẹ ơi!”

7

Thằng bé gạt đám đông ra, chạy chậm về phía tôi, trên trán rịn đầy mồ hôi.

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ xót xa cầm khăn lau mồ hôi cho thằng bé.