Nhìn những dòng chữ đầy hối hận và cầu xin trên màn hình, trong đầu tôi lại hiện lên vẻ mặt tính toán của bà mấy ngày trước.

“Những người làm ăn như các cô chỉ thích nói chuyện giật gân. Mau trả tiền cho tôi.”

Tôi khẽ cười rồi gõ:

“Bà Vương, cháu nhớ ngày hoàn tiền đã nói rất rõ, hồ sơ dinh dưỡng riêng đã bị hủy và cháu không nhận đặt lịch lần hai.”

Bên kia lập tức cuống lên, thậm chí gọi thoại tới.

Tôi trực tiếp từ chối rồi tiếp tục nhắn:

“Ngoài ra, mức phí hiện tại của cháu là từ 3.000 tệ cho một bữa thiết kế riêng, hợp đồng theo tháng bắt đầu từ năm trăm nghìn tệ, hơn nữa cháu đã ký hợp đồng độc quyền dài hạn.”

“Cho dù bà trả nổi số tiền đó, cháu cũng không còn thời gian để phục vụ sự kiêu ngạo mà trước đây bà cho rằng chỉ đáng 80 tệ.”

“Bệnh viện có khoa dinh dưỡng lâm sàng chuyên nghiệp. Bà có thể nhờ họ thiết kế thực đơn cho con dâu. Còn cháu thì không cần bà bận tâm nữa.”

Gửi xong, tôi tiện tay chặn và xóa liên lạc.

Thế giới của người trưởng thành không có nhiều chuyện quay đầu là bờ đến vậy.

Phần lớn thời gian, con người phải tự trả giá cho sự thiếu hiểu biết và kiêu ngạo của mình.

Tôi cũng không có nghĩa vụ dùng chuyên môn của bản thân để phục vụ một người từng coi thường nó từ tận đáy lòng.

10

Hai ngày tiếp theo, cả khu chung cư chìm trong bầu không khí nặng nề.

Con dâu bà Vương tuy đã được cứu qua cơn nguy hiểm nhưng vì đường huyết mất kiểm soát nghiêm trọng trong những ngày vừa qua, thai nhi cũng chịu ảnh hưởng, cô phải nằm lại phòng bệnh chăm sóc đặc biệt để tiếp tục giữ thai, chi phí mỗi ngày đều rất lớn.

Con trai bà Vương bay về ngay trong đêm.

Ngoài hành lang, anh ta tức giận tát bà Vương hai cái rồi tuyên bố nếu đứa trẻ không giữ được thì sẽ cắt đứt quan hệ mẹ con.

Còn Tôn Tiểu Bình bị những chủ hộ phẫn nộ đồng loạt tố cáo lên cơ quan quản lý an toàn thực phẩm.

Vì sự việc chưa gây ra vụ ngộ độc tập thể nghiêm trọng nên chưa tới mức bị xử lý hình sự, nhưng toàn bộ số phụ gia kém chất lượng của cô ta đều bị tịch thu, cô ta còn bị phạt một khoản tiền lớn, sợ đến mức chạy về quê ngay trong đêm.

Thím Trương trở thành người bị cả khu xa lánh.

Ngay cả lúc ra ngoài đổ rác cũng phải đội mũ, chỉ sợ bị hàng xóm chỉ trỏ sau lưng.

Còn nhóm cư dân lại rơi vào một kiểu im lặng kỳ lạ.

Sau sự việc đầu bếp giá rẻ khiến mọi người kinh hồn bạt vía ấy, cuối cùng họ mới muộn màng nhận ra dịch vụ 50 tệ trước đây của tôi rốt cuộc đáng giá đến mức nào.

Có người bắt đầu dè dặt nhắc tên tôi trong nhóm.

“Thẩm Dữu, Tiểu Thẩm à, chị Lưu biết sai rồi. Cái chảo chống dính với máy hút mùi nhà chị đến giờ vẫn chưa dọn sạch. Khi nào em có thời gian thì quay lại nấu cho chị một bữa nhé, giá em tự quyết.”

“Đúng đấy Tiểu Thẩm, mấy ngày nay con nhà tôi ăn đồ giao tận nơi đến phát ngán, ngày nào cũng nhớ món viên cá thủ công em làm. Chúng tôi trả 100 tệ một bữa, em quay lại đi.”

Nhìn những tin nhắn hạ mình ấy, tôi đang định như mọi khi trực tiếp bỏ qua thì điện thoại bất ngờ hiện thông báo email.

Đó là thư mời thường niên từ Hiệp hội Dinh dưỡng Lâm sàng Quốc tế.

Hai năm trước, tôi từng là một trong những thành viên hội đồng trẻ nhất khu vực châu Á.

Sau khi tôi nghỉ việc vì sức khỏe, hiệp hội vẫn luôn giữ vị trí cho tôi.

Bây giờ cả thể chất lẫn tinh thần đã hoàn toàn hồi phục.

Đã đến lúc tôi dùng một tư thế hoàn toàn mới để quay trở lại trước công chúng.

Tôi cầm điện thoại lên, mở tài khoản mạng xã hội đã bỏ không suốt hai năm của mình — “Chuyên gia dinh dưỡng lâm sàng Thẩm Dữu”.

Năm đó, tài khoản này có gần mười triệu người theo dõi trên toàn mạng, là nơi tôi dùng để phổ biến những kiến thức dinh dưỡng chuyên môn.

Tôi đặt điện thoại lên giá đỡ.

Phía sau là căn bếp cao cấp trị giá hàng triệu tệ của nhà họ Tề.

Tôi mặc bộ đồ đầu bếp trắng được may riêng, đeo huy hiệu vàng tượng trưng cho thành tựu chuyên môn rồi quay một đoạn video dài ba phút rưỡi.

Tên video là:

“Góc khuất của đầu bếp giá rẻ: Bạn tưởng tiết kiệm 20 tệ, thật ra đang đánh đổi sức khỏe.”

Trong video, tôi không nhắc tên khu chung cư cũng không đăng ảnh bất kỳ ai.

Tôi chỉ sử dụng kiến thức chuyên môn và dữ liệu thực nghiệm để phân tích rủi ro khi lạm dụng phụ gia thực phẩm, chất béo chế biến kém chất lượng, cũng như tác động của việc ăn quá nhiều đường và chất béo trong thời gian ngắn đối với người đang bị rối loạn đường huyết thai kỳ.

Cuối cùng, tôi nhìn thẳng vào máy quay, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết.

“Chuyên môn có rào cản, và chuyên môn cũng có giá trị.”

“Khi dịch vụ kém chất lượng lấn át dịch vụ tử tế, người chịu thiệt cuối cùng vẫn là những người tiêu dùng tưởng rằng mình đã tính toán rất thông minh.”

“Tôi là Thẩm Dữu.”

“Tôi đã trở lại.”

Biên tập xong video, tôi không do dự nhấn nút đăng.

Tôi biết video này sẽ giống một quả bom nổ dưới nước, tạo nên làn sóng lớn trong ngành, thậm chí trong chính nhóm cư dân nhỏ bé kia.

Còn tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận tất cả.

11

Video của tôi vừa đăng chưa đầy mười phút, thông báo tin nhắn riêng và lượt thích đã vang lên dày đặc như mưa rào.