Lúc tôi quay về dưới sảnh khu trọ, anh Vương là người đầu tiên lao tới: “Ây da cô Ngô, cuối cùng cô cũng về rồi!”

“Chúng tôi vừa nghe tin huấn luyện viên Chu bị bắt rồi? Rốt cuộc chuyện này là sao?”

“Tiền thuê nhà cậu ta thu của chúng tôi, chắc vẫn được tính đấy chứ?”

Tôi dừng bước, lạnh lùng nhìn bọn họ: “Tính? Hắn ta là một kẻ lừa đảo từ đầu đến chân, các người giao tiền cho kẻ lừa đảo, dựa vào đâu mà bắt tôi phải gánh nợ?”

Đám khách thuê bắt đầu ồn ào.

“Cô nói thế là ý gì! Chúng tôi có biên lai đàng hoàng cơ mà!”

“Đúng đấy! Cậu ta bảo cậu ta là chồng cô, chúng tôi mới giao tiền! Cô không thể trở mặt không nhận như thế được!”

“Cô mà không công nhận 3 năm tiền nhà này, chúng tôi sẽ lôi cô ra tòa kiện!”

Tôi lôi thẳng tờ giấy xác nhận do cảnh sát cấp ra.

“Mọi người nghe cho rõ đây, Chu Hàm Vũ làm giả giấy kết hôn và giấy ủy quyền, lừa đảo chiếm đoạt tài sản của các vị, tôi đã báo cảnh sát lập án rồi.”

“Tờ biên lai trong tay các người là đóng mộc cá nhân của Chu Hàm Vũ, không có bất kỳ một mối liên hệ pháp lý nào với Ngô Nhã Tĩnh tôi.”

“3 năm tiền thuê nhà này, hoặc là các vị đi đòi Chu Hàm Vũ, hoặc là lập tức đóng bù lại cho tôi.”

“Nếu không, sáng sớm mai tôi sẽ nhờ luật sư gửi thư cảnh cáo đến tất cả các người, yêu cầu dọn đi trong thời hạn quy định!”

Anh Vương trừng mắt nhìn tôi dữ tợn: “Ngô Nhã Tĩnh, cô đừng có quá đáng!”

“Ruồi không bâu quả trứng không nứt! Nếu không phải bình thường ở phòng gym cô ăn mặc lẳng lơ như thế, cậu Chu người ta thèm nhắm vào cô chắc?”

“Món nợ phong lưu do chính cô tự chuốc lấy, dựa vào cái gì mà bắt khách thuê chúng tôi phải trả tiền!”

Những người khác lại hùa theo.

“Đúng! Rõ ràng là tác phong của cô ta có vấn đề!”

“Chúng tôi cũng là nạn nhân! Dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi đi!”

Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm gã đàn ông: “Những lời anh vừa nói đã cấu thành tội phỉ báng và xâm phạm danh dự người khác rồi đấy.”

“Còn cả tất cả các người ở đây, lúc trước Chu Hàm Vũ giảm giá 20% cho các người, các người biết thừa tôi mới là chủ nhà, nhưng vì tham rẻ nên cố tình không xác minh với tôi mà chuyển thẳng tiền cho hắn.”

“Đây gọi là tham đĩa bỏ mâm, tham thì thâm!”

“Tôi cho các người 3 ngày, đóng đủ tiền nhà hoặc là cút xéo!”

“Kẻ nào dám chây ì không đi, tôi sẽ cắt điện cắt nước, cưỡng chế dọn đồ!”

Nói xong, tôi dứt khoát quay lưng bỏ đi.

Về công ty, tôi bảo lão Lý sắp xếp người đến thay toàn bộ ổ khóa của tòa nhà.

Chuyện lừa đảo của Chu Hàm Vũ rất nhanh đã đến tai ông chủ phòng gym, ông ta lập tức sa thải hắn.

Tôi cứ tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc.

Nào ngờ ngày hôm sau, tôi vừa ngồi xuống trong nhà hàng thì một cô gái trẻ xồng xộc lao tới.

Cô ta quỳ thụp xuống trước mặt tôi: “Chị Ngô Nhã Tĩnh ơi! Xin chị hãy tha cho anh trai em!”

“Tháng sau em phải kết hôn rồi, anh trai em đã hứa sẽ mua cho em một căn nhà làm của hồi môn!”

“Nếu chị tống anh ấy vào tù thì hôn sự của em coi như hỏng bét!”

Mọi người trong nhà hàng đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi.

Tôi kéo cô ta đứng lên: “Anh trai cô lừa đảo phạm tội, cô đến cầu xin tôi thì có ích gì?”

Chu Đình Đình nắm chặt tay tôi khóc lóc ỉ ôi: “Chị ơi, chị giàu như thế, 3 triệu tệ đối với chị chỉ là muối bỏ bể thôi!”

“Nhưng đó là mạng sống của anh em, là hy vọng của cả gia đình em!”

“Chị coi như làm việc thiện, đến đồn cảnh sát rút lại đơn kiện được không?”

“Cùng lắm thì… cùng lắm thì sau này em làm trâu làm ngựa để báo đáp chị!”

Tôi rụt tay lại: “Anh trai cô lấy tiền của tôi để mua nhà hồi môn cho cô, mà cô còn bảo tôi làm việc thiện à?”

“Bàn tính của gia đình cô gảy to đến mức tôi đứng ở trung tâm thành phố cũng nghe thấy đấy!”

7

Chu Đình Đình thấy dùng khổ nhục kế không xong, liền rút điện thoại ra livestream.