Đến phần trình bày của bị hại, Trần Hạo là người đầu tiên đứng dậy.

“Tôi thừa nhận, ban đầu tôi bị thu hút bởi những tấm ảnh đẹp. Nhưng điều khiến tôi phẫn nộ hơn cả là cảm giác bị lừa dối. Họ không chỉ lừa tiền của tôi, mà còn chà đạp tình cảm của tôi.”

Lý Minh nói tiếp:

“Vì chuyện này, tôi mắc chứng trầm cảm, hai tháng không dám ra ngoài gặp ai.”

Chu Dương thì nhìn về phía tôi:

“Người nên được xin lỗi nhất là bạn Lâm Tiểu Vãn. Bạn ấy không chỉ bị mạo danh hình ảnh, mà còn phải chịu bạo lực mạng, suýt nữa bị hủy hoại cả đời.”

Cuối cùng, thẩm phán để tôi phát biểu.

Tôi đứng dậy, nhìn quanh toàn bộ phòng xử án. Hàng ghế dự thính ngồi đầy phóng viên, sinh viên và những người quan tâm đến vụ án.

“Kính thưa thẩm phán, các vị trong hội đồng xét xử.”

Giọng tôi rất nhẹ, nhưng rất kiên định.

“Hôm nay tôi đứng ở đây không chỉ vì bản thân mình.”

“Trong thời đại số này, quyền hình ảnh và quyền riêng tư của chúng ta mỗi ngày đều có thể bị xâm phạm. Có người chụp lén ảnh của chúng ta rồi đăng lên mạng để bình phẩm. Có người đánh cắp danh tính của chúng ta để lừa đảo. Có người lợi dụng bạo lực mạng để làm tổn thương người vô tội.”

“Hôm nay là tôi, ngày mai có thể là bất kỳ người bình thường nào. Nếu chúng ta không đứng lên phản kháng, những hành vi xâm phạm này chỉ càng ngày càng ngang ngược.”

Phòng xử án lặng ngắt như tờ. Tất cả mọi người đều chăm chú lắng nghe.

“Tôi yêu cầu nghiêm trị người phạm tội, không phải vì trả thù, mà là để nói với tất cả mọi người rằng: mạng internet không phải vùng đất ngoài vòng pháp luật. Xâm phạm quyền lợi của người khác nhất định phải trả giá.”

“Đồng thời, tôi cũng hy vọng ba người bạn cùng phòng của tôi có thể thật sự hối cải. Các bạn vẫn còn trẻ, tương lai vẫn còn một chặng đường rất dài. Mong các bạn có thể ghi nhớ bài học lần này và làm lại cuộc đời.”

Tôi nói xong, trong phòng xử vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Ngay cả thẩm phán cũng khẽ gật đầu.

Cuối cùng, bản án được tuyên.

Lưu Mẫn, Vương Mộng, Trương Huyên phạm tội lừa đảo, bị tuyên phạt ba năm tù, cho hưởng án treo bốn năm.

Đồng thời, họ bị yêu cầu hoàn trả toàn bộ số tiền phạm pháp, công khai xin lỗi trên truyền thông cấp quốc gia.

Sau phiên tòa, Trần Hạo đuổi theo tôi.

“Lâm Tiểu Vãn, anh… anh có thể mời em ăn một bữa không?”

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

“Anh thật lòng muốn xin lỗi…”

“Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của anh.”

Tôi cười nhẹ.

“Có những tổn thương không phải một bữa cơm là có thể bù đắp.”

Kiếp trước, họ đã trực tiếp thuê người đánh chết tôi.

Anh ta sững lại, sau đó hiểu ra rồi gật đầu.

“Anh hiểu rồi. Nếu sau này có gì cần giúp…”

“Cảm ơn, nhưng tôi nghĩ tôi có thể tự chăm sóc mình.”

Bước ra khỏi tòa án, ánh mặt trời rực rỡ.

Bi kịch của kiếp trước sẽ không tái diễn nữa.

Còn cuộc sống mới của tôi, bây giờ mới thật sự bắt đầu.

Ba tháng sau, tôi đứng trên bục giảng trong hội trường đại học, đối diện với hơn một nghìn sinh viên, chia sẻ câu chuyện của mình.

“Khi quyền lợi của chúng ta bị xâm phạm, im lặng không phải là vàng, mà là dung túng cho tội ác. Chúng ta phải dũng cảm đứng lên, dùng vũ khí pháp luật để bảo vệ chính mình.”

Dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

“Hôm nay, tôi rất vui được thông báo với mọi người rằng, dưới sự thúc đẩy của tôi, nhà trường sẽ mở môn học đại cương về bảo vệ quyền lợi trong thời đại số, giúp mọi người bảo vệ tốt hơn quyền hình ảnh và quyền riêng tư của mình.”

Sau khi buổi diễn thuyết kết thúc, một nữ sinh rụt rè tìm đến tôi.

“Chị… em gặp chuyện tương tự như chị… Có người chụp lén ảnh em rồi đăng lên trang web xấu… Em phải làm sao?”

Tôi vỗ nhẹ vai cô ấy.

“Đừng sợ, chị giúp em. Trước tiên, chúng ta phải lưu giữ chứng cứ.”

Hoàng hôn buông xuống.

Tôi và cô gái ấy sóng vai đi ra khỏi sân trường.

Màn hình khóa điện thoại của tôi là một câu nói:

“Khi bóng tối ập đến, bạn có thể chọn trở thành một ngọn nến.”

Và đó chính là điều tôi đang làm.