Chương 6
“Dựa trên phân tích dữ liệu, sự rạn nứt trong quan hệ hôn nhân thường bắt nguồn từ việc giao tiếp không thông suốt và sai lệch giá trị quan. Khuyên anh tôn trọng cảm nhận của bạn đời. Nếu không thể đạt được đồng thuận, cưỡng ép duy trì quan hệ có thể gây tổn thương lớn hơn cho cả hai bên.”
Lý Hạo nhìn những dòng chữ trên màn hình, ngẩn ra rất lâu.
Cuối cùng, hai người vẫn làm thủ tục ly hôn.
Sau ly hôn, Lý Hạo mất quyền nuôi con.
Công việc của nó cũng vì tinh thần hoảng hốt kéo dài, phạm sai lầm nghiêm trọng mà bị sa thải.
Lần cuối cùng tôi biết tin về nó là trong buổi ký tặng cuốn sách mới thứ hai của tôi.
Buổi ký tặng hôm đó rất thành công.
Khi kết thúc, có khán giả tại hiện trường lên sân khấu chụp ảnh cùng tôi.
Trong thoáng chốc, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc lướt qua.
Tôi nhận ra đó là Lý Hạo.
Tối hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn riêng.
“Mẹ: Xin cho phép con dùng cách xưng hô này gọi mẹ thêm một lần nữa. Đến tận hôm nay, con mới biết lúc trước mình đã sai đến mức nào. Lâm Đình đã mang Tiểu Bảo rời khỏi con rồi, bây giờ con rất hối hận.
Nhưng con biết trên đời này không có thuốc hối hận. Lúc trước con mù quáng tin AI, bây giờ nghĩ lại chẳng qua chỉ là để trốn tránh trách nhiệm trong hiện thực.
Con rất hối hận, hối hận vì sao lúc trước lại nghi ngờ kinh nghiệm chăm trẻ của mẹ mà đi tin một cỗ máy lạnh băng.
Bây giờ hối hận cũng vô dụng. Mẹ có thể không tha thứ cho con, nhưng Lâm Đình là con gái duy nhất của mẹ. Con hy vọng mẹ có thể làm hòa với cô ấy.”
Cuối tin nhắn, nó để lại một địa chỉ.
Tôi đoán đó hẳn là địa chỉ hiện tại của Lâm Đình.
Suy nghĩ mãi, cuối cùng tôi xóa tin nhắn đó.
Vài năm sau, khi sắp xếp thư độc giả gửi tới, tôi phát hiện một tấm ảnh kẹp trong trang sách.
Đó là ảnh Lâm Đình ôm con ngồi trên ghế dài trong công viên.
Mặt sau là nét chữ thanh tú của con bé:
“Mẹ, Tiểu Bảo đã biết gọi bà ngoại rồi. Con bé rất khỏe, ở trường mẫu giáo mới cũng thể hiện rất tốt. Còn nữa, con xin lỗi.”
Tôi vuốt ve tấm ảnh, hốc mắt hơi nóng lên, nhưng vẫn không gọi vào số điện thoại mờ mờ kia.
Sau này, trong một buổi tọa đàm nuôi trẻ ở cộng đồng, tôi tình cờ gặp một người hàng xóm cũ.
Bà ấy nói sau khi Lâm Đình tái hôn, cuộc sống khá tốt. Đứa bé được giao cho con bé nuôi, người chồng mới rất chu đáo.
Còn Lý Hạo nghe nói đã đi nơi khác. Thỉnh thoảng trên các diễn đàn nuôi con vẫn có thể thấy bài viết của nó.
Nội dung không còn là mê tín AI nữa, mà là chia sẻ một số kinh nghiệm chăm sóc trẻ có thể trạng yếu.
Tôi gật đầu, tiếp tục chỉnh máy chiếu, chuẩn bị bắt đầu buổi tọa đàm hôm nay.
Ngoài cửa sổ, nắng vừa đẹp. Bên dưới khán đài ngồi kín những cặp cha mẹ trẻ.
Tôi mở giáo án ra. Trang đầu tiên viết:
“Nuôi con không có đáp án tiêu chuẩn. Chỉ có tình yêu và trách nhiệm là không thể phụ lòng.”
【Hết】