“Trương Nam, cậu xài chùa thẻ tắm của tôi hai tháng ròng rã, tôi đòi cậu 150 tệ, cậu liền quay ngoắt đi mách lẻo với cố vấn học tập.”

“Cậu lén quẹt thẻ của tôi đi làm bộ móng 360 tệ, còn nói rằng nhà tôi giàu để cậu tiêu chút thì sao. Rốt cuộc là ai ức hiếp ai?”

Dưới khán đài ồn ào như ong vỡ tổ.

Có một bạn nữ dưới đó hét toáng lên:

“Lâm Hạ nói đúng! Trương Nam chính là ỷ vào cái mác sinh viên nghèo đi bắt nạt người khác!”

Lại có thêm một giọng nói vang lên:

“Đúng rồi, bình thường ở ký túc xá cậu ta ngang ngược lắm, mượn cái gì cũng không chịu trả!”

Nét mặt Trương Nam triệt để biến sắc.

Cô ta quay ngoắt lại, hung hăng trừng mắt lườm những sinh viên vừa mới lên tiếng.

Nhưng hành động này của cô ta lại càng khiến nhiều người khác mở lời.

“Lần trước cậu ta lấy nước giặt của tôi xài nửa tháng trời cũng không chịu mua lại!”

“Sạc dự phòng của tôi bị cậu ta mượn đi cũng chưa từng được trả lại!”

“Lần nào xét học bổng hỗ trợ cậu ta cũng khóc lóc than nghèo kể khổ trước lớp, kết quả quay đi cái là sắm ngay quần áo mới!”

Những giọng nói tố cáo thi nhau vang lên, mỗi lúc một lớn.

Sắc mặt các vị lãnh đạo thành phố trên hàng ghế khách mời ngày càng khó coi.

Hiệu trưởng rốt cuộc cũng phải đứng dậy, giơ hai tay ra hiệu cho mọi người trật tự:

“Các em sinh viên, các em bình tĩnh! Chuyện này nhà trường nhất định sẽ điều tra xử lý, mong mọi người giữ bình tĩnh——”

Tôi cắt ngang lời ông ấy: “Thưa Hiệu trưởng.”

Tôi rút từ trong túi áo ra một chiếc USB.

“Trong này có lịch sử chi tiết ghi lại những lần Trương Nam quẹt thẻ tắm của em, biên lai thanh toán lúc bạn ấy lén dùng thẻ nail của em, đoạn ghi âm gốc việc cố vấn học tập đe dọa em, và toàn bộ những lời Trương Nam đã nói trong ký túc xá.”

“Em sẽ giao nộp bằng chứng này cho các lãnh đạo thành phố. Chuyện này, không cần nhà trường phải ‘điều tra nội bộ’ nữa.”

Cả hội trường tĩnh lặng như tờ.

Sắc mặt Hiệu trưởng tím tái như gan heo.

Cố vấn học tập nhũn cả hai chân, ngồi bệt luôn xuống sàn.

Trương Nam đứng đó, toàn thân run lẩy bẩy, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

“Lâm Hạ, cậu… cậu không thể làm như vậy…”

“Tớ là sinh viên nghèo, nhà tớ nghèo, sao cậu lại đối xử với tớ như thế…”

Tôi nhìn những giọt nước mắt của cô ta, trong lòng chẳng dâng lên một tia dao động nào.

“Trương Nam, nhà cậu nghèo không phải lỗi của cậu.”

“Nhưng cậu lấy cái ‘nghèo’ đó làm vũ khí để thao túng đạo đức, đi chiếm tiện nghi của người khác, thậm chí ăn cắp đồ của người khác, thì đó chính là lỗi của cậu.”

Tôi cất bút ghi âm lại vào túi, xoay người, đối mặt với tất cả mọi người bên dưới.

“Kính thưa các lãnh đạo, các thầy cô giáo và toàn thể các bạn, tôi đứng đây ngày hôm nay không phải để trả thù cá nhân, cũng không có ý làm ai bẽ mặt.”

“Tôi chỉ muốn cho mọi người thấy sự thật.”

“Cái được gọi là ‘tấm gương vượt khó’, thực chất chỉ là một kẻ ‘ích kỷ tinh vi’, khoác lên mình chiếc áo nghèo khổ, lợi dụng sự thương hại của nhà trường để ngang ngược bắt nạt bạn bè.”

“Và cái gọi là ‘năng lực quản lý của nhà trường’, chẳng qua chỉ là sự bao che, đe dọa, dùng tấm bằng tốt nghiệp để bịt miệng sinh viên.”

Tôi hít một hơi thật sâu, dõng dạc tuyên bố câu cuối cùng:

“Nếu đây chính là ‘tấm gương’ và cách ‘quản lý’ của trường chúng ta, vậy thì tôi – Lâm Hạ, cũng chẳng thèm làm sinh viên của cái trường này nữa.”

Nói xong, tôi đặt micro xuống, xoay người bước khỏi sân khấu.

Sau lưng tôi, trước tiên là sự im lặng chết chóc.

Tiếp đó là những tràng pháo tay nổ tung như sấm dậy.

07

Lúc tôi bước ra khỏi hội trường học thuật, ánh nắng bên ngoài rất đẹp, rọi lên người ấm áp.

Điện thoại trong túi áo rung lên điên cuồng.

Tôi lấy ra xem, tin nhắn WeChat đã nổ tung.