Nhưng cô ấy không nên trong lúc chưa hiểu rõ sự việc đã giúp Trần Tư Vũ đến khuyên tôi “đừng làm lớn chuyện”.

Còn về Trần Tư Vũ.

Trường đại học cũ của cô ta cũng bắt đầu thẩm tra lại.

Kết quả rất nhanh được đưa ra.

Bằng cử nhân của cô ta bị thu hồi.

Một người không có bằng cử nhân, cũng không thể học thạc sĩ.

Tư cách thạc sĩ của cô ta tự động bị hủy.

Ba năm cao học, học uổng công.

Không đúng.

Không phải học uổng công.

Là mất trắng ba năm thời gian và học phí, cuối cùng không lấy được gì.

Còn thảm hơn học uổng công.

Có người nói với tôi, cô ta đã về quê.

Cũng có người nói, cô ta đang chuẩn bị thi cao học lại.

Tôi không quan tâm.

12.

Ngày tốt nghiệp, ánh nắng rất đẹp.

Tôi mặc lễ phục học vị, đứng trước cổng trường.

Trong tay cầm bằng tốt nghiệp và bằng học vị.

Bìa màu đỏ, chữ mạ vàng.

Nặng trĩu.

Từng chữ, từng dòng code, từng dữ liệu thí nghiệm.

Đều là của chính tôi.

Điện thoại vang lên.

Một tin nhắn WeChat.

Là mẹ tôi.

“Con gái, bố con nói muốn xem ảnh con mặc lễ phục học vị.”

Tôi cười.

Giơ điện thoại lên, tự chụp một tấm.

Gửi qua.

Phía sau là cổng trường.

Ánh nắng chiếu lên mặt.

Tôi cười rất vui.

Bởi vì học vị này sạch sẽ, đường đường chính chính.

Mỗi một chữ đều do tôi viết.

Mỗi một dòng code đều do tôi gõ.

Mỗi một đêm thức đến hai giờ sáng đều xứng đáng.

Gửi ảnh xong, tôi cất điện thoại.

Bước ra khỏi cổng trường.

Trước mặt là một con đường rất rộng.

Bên kia đường là thành phố này.

Tôi hít sâu một hơi.

Sau đó bước bước đầu tiên.

Khuôn viên trường phía sau, tôi không quay đầu nhìn lại.

Ở đó từng có những tháng ngày rất đẹp.

Cũng từng có cú đâm sau lưng ghê tởm nhất.

Nhưng tất cả đã qua rồi.

Con đường phía trước, chỉ có chính tôi bước tiếp.

Không ai có thể xóa đi tương lai của tôi.

Lần này, cũng không ai có thể đánh cắp nó nữa.