Trên tay anh ta xách theo một đống quà cáp lộn xộn, trông vừa thảm hại vừa nực cười.
“Chú…”
Anh ta vừa mở lời, bố tôi đã chặn ngay ngoài cửa.
“Cậu đến đây làm gì?”
Giọng bố tôi lạnh lùng, cứng ngắc như mặt hồ đóng băng vào mùa đông.
“Cháu đến tìm Thẩm Nguyệt, cháu muốn giải thích rõ ràng với cô ấy.”
Cao Tuấn khẩn thiết nói.
“Chú ơi, chuyện hôm qua chỉ là hiểu lầm, là bố mẹ cháu họ…”
“Đủ rồi.”
Bố tôi ngắt lời.
“Chuyện nhà các người, chúng tôi không muốn nghe.”
“Thẩm Nguyệt không muốn gặp cậu, cậu về đi.”
Nói xong, bố tôi định đóng cửa.
Cao Tuấn cuống quýt, lấy thân mình chắn chặt lấy cửa.
“Không! Chú ơi! Chú cho cháu gặp cô ấy đi! Cháu chỉ nói vài câu thôi!”
“Thẩm Nguyệt! Thẩm Nguyệt em ra đây đi! Em nghe anh giải thích!”
Anh ta la hét ầm ĩ ngoài cửa, khiến hàng xóm đều thò đầu ra xem.
Mẹ tôi nhíu mày, bước ra từ nhà bếp.
“Ông cho nó vào đi.”
Bố tôi nhìn mẹ một cái, cuối cùng cũng lách người nhường đường.
Cao Tuấn như được đại xá, lập tức xông vào.
Anh ta liếc mắt liền thấy tôi đang ngồi trên sô pha phòng khách, mắt sáng rực lên.
“Thẩm Nguyệt!”
Anh ta bước nhanh về phía tôi, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Em nghe anh nói, chuyện hôm qua, là anh sai.”
“Anh không nên nói những lời đó trong tiệc cưới, không nên tự quyết mà không bàn bạc với em.”
“Nhưng anh thật sự chỉ muốn làm một người đàn ông có trách nhiệm! Em gái anh nó còn nhỏ, anh làm anh, không thể không lo cho nó được!”
Anh ta bắt đầu rồi.
Bắt đầu cái văn vở đảo lộn trắng đen đó.
Tôi không nói gì, chỉ tĩnh lặng xem anh ta diễn kịch.
“Còn 5 vạn tệ kia, anh thừa nhận, là anh lừa em.”
“Nhưng anh thề, anh vốn định sẽ trả lại ngay cho em!”
“Chỉ là dạo này kẹt tiền quá, anh…”
“Tiền đâu?”
Cuối cùng tôi cũng lên tiếng, giọng bình thản như mặt nước đọng.
Anh ta sững lại một chút.
“Gì cơ?”
“Tôi hỏi anh, 5 vạn tệ kia đâu?”
Tôi lặp lại, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Ánh mắt anh ta bắt đầu lảng tránh.
“Tiền… tiền đang ở chỗ Cao Phỉ, anh bảo nó cất đi rồi.”
“Em yên tâm, anh sẽ bắt nó rút ra trả lại cho em ngay!”
Anh ta thề thốt chắc nịch.
Tôi cười.
“Cao Tuấn, anh nghĩ, bây giờ còn là vấn đề tiền bạc nữa sao?”
“Vậy là vấn đề gì?”
Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt mờ mịt, cứ như thể không hiểu thật.
“Thẩm Nguyệt, tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta, lẽ nào chỉ vì chút chuyện này mà tan vỡ sao?”
“Em không thể cho anh thêm một cơ hội nữa à?”
“Anh hứa! Sau này anh sẽ nghe lời em hết!”
Mẹ tôi đứng bên cạnh nghe không lọt tai nữa, cười khẩy một tiếng.
“Cao Tuấn.”
“Không phải cậu không hiểu, mà cậu đang giả vờ hồ đồ.”
“Cái sai của cậu, không phải là không bàn bạc với Thẩm Nguyệt, mà là từ trong xương tủy, cậu chưa từng coi con bé là vợ, là bạn đời của mình.”
“Trong thế giới của cậu, bố mẹ cậu, em gái cậu, luôn xếp vị trí số một.”
“Thẩm Nguyệt, chẳng qua chỉ là một công cụ giúp cậu san sẻ tiền trả góp nhà, để cậu lừa tiền hồi môn, để cậu dùng thỏa mãn cái lòng hư vinh đáng thương của cậu mà thôi.”
Lời nói của mẹ tôi sắc như dao, đâm trúng tim đen, không để lại chút thể diện nào.
Mặt Cao Tuấn lúc xanh lúc đỏ.
“Dì, dì không thể nói thế…”
“Tôi nói sai à?”
Mẹ tôi tiến lên một bước, khí thế bức người.
“Lúc cậu tuyên bố nuôi em gái ở tiệc cưới, cậu có nghĩ xem cậu còn tiền trả góp nhà không? Cậu và Thẩm Nguyệt ăn gì, uống gì không?”
“Cậu không nghĩ, bởi vì cậu biết lương Thẩm Nguyệt cao hơn cậu, con bé sẽ lo phần dọn dẹp hậu quả.”
“Lúc cậu lừa 5 vạn tiền hồi môn của Thẩm Nguyệt, cậu có nghĩ đến chuyện, đó là tiền con bé cất công tích cóp, là sự đảm bảo cho tương lai của nó không?”
“Cậu cũng không nghĩ, bởi vì cậu cho rằng tiền của nó cũng là tiền của cậu, cậu muốn tiêu thế nào thì tiêu.”